Page 233 - hoiuctucaitao
P. 233

ến lúc góp ý kiến “xây dựng”, bạn bè thân cũng ngầm thoả
thuận với nhau từ trước. Lần lượt “sốt sắng” thay phiên “xung
phong” phát biểu ý kiến. Nào là “thành khẩn”, đã nhận rõ được
lỗi lầm của mình đối với Cách Mạng và Nhân Dân... theo đúng
với “yêu cầu” của ảng và Nhà Nước đã đề ra. Rất xứng đáng
được hưởng Chính sách Khoan hồng Nhân đạo của ảng và Nhà
Nước, tha cho tội chết để cải tạo mau tiến bộ, trở về đoàn tụ với
gia đình…

Trong thời gian học tập này, đoàn Cán bộ Trung ương muốn tỏ
cho Tù thấy “lượng khoan hồng nhân đạo của ảng và Nhà
Nước trước sau như một”, đã chỉ thị Ban Chỉ huy Trại giải toả
thư của gia đình gửi tới cho Tù nhận đọc. Tôi cũng may mắn
nhận được một bức thư, do cô con gái thứ viết và gửi đi từ hồi
cuối năm 1977. Bức thư gởi tới điạ chỉ Liên trại 1 bên Quân đội
quản lý trước kia, được chuyển tiếp sang đây chẳng biết từ lúc
nào, bây giờ mới được nhận để đọc. Có lẽ những tháng trước
Tôi bị phạt giảm mức ăn, nên Quản giáo không phát cho.

Sự kiện này cho phép kết luận rằng, mấy bức thư có kèm Phiếu
Bưu kiện Tôi được viết gửi về nhà theo quy định, chưa bao giờ
đến tay gia đình Tôi cả. Chẳng biết là Trại giam vứt không gửi
đi, hay là Chính quyền ịa phương nơi gia đình Tôi cư ngụ
không phát thư cho, sau khi họ rạch phong bì lấy thư đọc để
kiểm tra.

Sau này khi được tha về “đoàn tụ” với gia đình, Vợ Con của Tôi
mới cho biết là thỉnh thoảng 3, 4, 5 tháng không chừng, nhà mới
nhận được một thư của Tôi gửi về, viết từ mấy tháng trước. Tất
cả mọi thư do Tôi gửi về, đều bị Công An Phường cắt ra đọc
kiểm tra trước, rồi mới đem đến phát cho gia đình.

                                                             233
   228   229   230   231   232   233   234   235   236   237   238