Page 266 - hoiuctucaitao
P. 266

Trên đường ra Nhà Thăm Nuôi, đầu óc Tôi trống rỗng. Thực
tình, Tôi không bao giờ nghĩ là Vợ dám liều, để mặc các Con
nhỏ ở nhà không người lớn chăm sóc, mà đi “thăm nuôi” mình,
nên không chuẩn bị tinh thần mong đợi như các bạn khác. Tôi
hoang mang, không biết phải sử xự ra sao, cho đúng quy luật
Trại giam, lúc gặp Vợ sau bao ngày xa cách? Chẳng biết sẽ được
gặp nhau như thế nào? ược phép nói những chuyện gì?

Tới điếm canh, cách nhà thăm nuôi chừng trăm mét, thấy một số
bà từ trong sân tiến ra để nhìn đón chồng. Tôi đảo mắt tìm hoài,
chẳng thấy bóng dáng Vợ mình đâu. ang ngạc nhiên suy nghĩ,
nghe có tiếng gọi :

   “-Chú Hùng! Chú Hùng! Chị đây, Chị và cháu đi thăm Chú
   đây!”

Quay mặt về phiá có tiếng gọi, Tôi thấy một Bà đã lớn tuổi dáng
người thấp và hơi mập, đang khua tay vẫy. Tôi chăm chú nhìn,
ngờ ngợ mãi mới nhận ra được bà Chị Vợ. Sau 25 năm không
gặp, bà Chị đã già đi nhiều, nhưng giáng vóc và khuôn mặt
không thay đổi, nhờ thế mới nhận được. Bà Chị xáp lại giắt tay
Tôi vừa đi vừa nói :

    “-Chú gầy ốm quá, chắc phải xút tới phân nửa người chớ
   không ít. Hồi cuối năm 1975 Chị có vào Saigon thăm Cô ấy
   và các cháu, thấy ảnh Chú mập mạp tốt tướng lắm. Bây giờ
   thì ốm tong ốm teo, thật tội nghiệp, may mà khuôn mặt không
   thay đổi, Chị mới nhận được ra Chú đấy!”

Có tiếng Cán bộ quát :

    “-Mấy chị kia dang ra, nếu không sẽ không cho “thăm nuôi”
   bây giờ. Chờ vào phòng sẽ nói chuyện.”

                                                             266
   261   262   263   264   265   266   267   268   269   270   271