Page 267 - hoiuctucaitao
P. 267

Các Bà tách khỏi chúng tôi, đúng lúc mọi người vừa đi tới trước
sân Phòng Thăm Nuôi. Anh em Tù đứng thành một hàng ngang,
một bạn Tù được Cán bộ chỉ định từ trước khi ra khỏi Trại, dõng
dạc cất tiếng hô lớn như kiểu nhà binh :

   “-Nghiêm, báo cáo Cán bộ 6 người K5 xin thăm nuôi.”

Cán bộ gật đầu cho mọi người vào Phòng Thăm Nuôi. Tù vào
trước, ngồi hàng ghế bên phải chiếc bàn dài suốt căn phòng, bề
ngang rộng 1 mét. Thân nhân vào sau, ngồi hàng ghế bên đối
diện. Cán bộ ngồi tại ghế ngay đầu bàn, đọc iều lệ Nội quy
“thăm nuôi”, và quy định thời gian thăm là 15 phút. Hai bên bắt
đầu nói chuyện. Cán bộ tiếp tục ngồi tại chỗ quan sát, lóng nghe
xem Tù và thân nhân nói những gì.

Tôi bị gọi đích danh, chỉ định ngồi ngay sát đầu bàn chỗ gần bên
Cán bộ. Thật là kẹt, 2 Chị Em chẳng dám trao đổi gì nhiều về
chuyện thật của gia đình.

Trước mặt Cán bộ, bà Chị luôn mồm khuyên :

    “-Chú phải cố gắng học tập cho tốt, đừng dại dột nghe
   người ta xúi bẩy làm những điều sai trái, Nhà Nước sẽ sớm
   khoan hồng cho về với Vợ Con.”

Rồi Bà kể lể :

   “-Hồi cuối năm 1975 vào thăm Cô ấy và các cháu, Chị đã
   thấy mộ phần của Mẹ (nhạc mẫu của Tôi), và những phim
   ảnh sinh hoạt gia đình của Cô Chú. Nhờ đó Chị biết được lúc
   Mẹ còn sống cũng như sau khi qua đời, Cô Chú đã làm tròn
   bổn phận phụng dưỡng Mẹ rất chu đáo. Nếu Mẹ ở ngoài này
   gần các Chị, chắc chẳng được như vậy đâu. Biết Chú ở đây

                                                             267
   262   263   264   265   266   267   268   269   270   271   272