Page 268 - hoiuctucaitao
P. 268

rồi, Chị sẽ theo định kỳ Nhà Nước cho phép, đến tiếp tế cho
   Chú, tiện hơn là Cô ấy ở trong Nam, đường xá xa xôi, mỗi
   lần đi lại vất vả khó khăn. Việc nhà Chú đừng lo, Chị sẽ lưu
   tâm giúp đỡ cho. Lần thăm nuôi này, Chị không biết Trại cho
   phép tiếp tế cho Cải tạo nhiều thực phẩm như vậy, nên Chị
   đem cho Chú rất ít. Chỉ có 2 kí bánh mì khô, 1 kí đường cát,
   4 cái bánh chưng nhà gói lấy, và mới nài các Bà ở trong
   Nam ra bớt cho được 1 kí mì ăn liền để Chú dùng đỡ. Chị đã
   thưa với Anh Cán bộ đây rồi, một tuần lễ nữa Chị sẽ cho
   Cháu mang đến tiếp tế thêm cho Chú, những thứ Chú cần để
   “bồi dưỡng” cho mau lấy lại sức mà cải tạo cho tốt.”

  ến lúc hết giờ thăm, thân nhân và Tù ra trước sân giao nhận
quà tiếp tế, bà Chị đứng sát bên Tôi nói nhỏ :

   “-Lẽ ra chúng nó không cho Chị gặp Chú đâu, nhưng Chị đã
   đút tiền nên nó mới cho đấy. Lúc xin giấy phép di chuyển ở
   Hải Phòng cũng gặp khó khăn, vì không thuộc diện thăm
   nuôi. Nhưng Chị đã phải nại lý do Cha Mẹ đã chết hết, Cô ấy
   ở xa lại đang bệnh hoạn nên Chị phải thay thế. Chị đưa bức
   thư xin giúp đỡ của Chú ra, và đút lót món tiền kha khá hơn
   bình thường, chúng nó mới cấp giấy phép cho đi thăm đấy.
   Chị ở ngoài này mấy chục năm rồi, biết rõ cần phải làm gì,
   mỗi khi muốn được Chính quyền chiếu cố giúp cho mình
   được việc.”

Nhận quà xong, Tù chất đồ lên xe “cải tiến” rời Nhà Thăm Nuôi
trở về Hội trường của Trại. Sau khi Cán bộ khám xét quà mới
nhận xong, Tôi xách chiếc bị cói đựng cả gia tài tiếp tế, khoảng
6, 7 kí lô về phòng giam. Anh Trực Phòng nhìn thấy, tỏ vẻ ngạc
nhiên, không nói gì. Tôi hiểu ý thong thả phân bua, Vợ xin giấy
phép hoài mà chưa được, nhờ bà Chị Vợ ở ngoài Bắc này đến

                                                             268
   263   264   265   266   267   268   269   270   271   272   273