Page 359 - hoiuctucaitao
P. 359

Vào nửa đêm 14 tháng 7 cơn bão nhiệt đới đầu tiên trong năm
ập tới tàn phá toàn vùng, từng đợt gió thét ù ù xé không gian làm
náo động như có những đoàn phản lực cơ đang bay ngang, khiến
mọi người tỉnh giấc bàng hoàng sợ hãi.

Tôi nằm trên xạp ngủ tầng cao sát mái nhà, cảm thấy sợ hơn
những người nằm ở xạp dưới gần mặt đất. Mỗi lần nghe tiếng
gió gầm ù ù nho nhỏ từ đàng xa rồi lớn dần, dẫy nhà bị xô
nghiêng đi kêu răng rắc. Khi những miếng tôn trên mái nhà bị
giật kêu rầm rầm xoảng xoảng, là lúc đợt gió đang thổi qua đầu.
Lúc tiếng ầm ầm ào ào xa dần và im bặt, dẫy nhà bị đẩy ngược
lại đu đưa kêu cót két như muốn xập đổ. Thật khủng khiếp!

  ợt gió đầu tiên đi qua, Láng của chúng tôi có miếng tôn trên
mái bị bứt đanh bay đi mất. ợt gió tiếp theo bóc thêm 2 miếng
nữa tạo thành một lỗ hổng khá lớn ở khúc giữa nhà, mưa gió lùa
vào trong nhà xối xả làm ướt hết mùng mền chiếu đồ đạc, người
cũng bị ướt lạnh lo sợ run như cầy sấy. Một số anh em gan dạ
phải hiệp sức gỡ dây kẽm cột màn dọc kệ nằm tầng trên, leo lên
giàn nóc nhà tìm cách cột giữ những miếng tôn chung quanh lỗ
hổng cho những đợt gió sau không bóc thêm. Những người gan
dạ tự nguyện xông xáo làm cái việc vô cùng nguy hiểm này là
các bạn ại tá Dương Hiếu Nghĩa, Trịnh ình ăng, và Hoàng
Trọng Trị.

Hoàn cảnh lo âu sợ xệt này làm Tôi hồi tưởng nhớ những năm
đầu Thập niên 1940, phi cơ chiến đấu của Hoa Kỳ từ Trung Hoa
lục địa bay sang Lạng Sơn oanh kích thả bom phá các trụ sở
Quân Phiệt Nhật ở lẫn lộn trong các khu cư ngụ của dân chúng
trong thành phố. Lúc đó Tôi là Hướng ạo Sinh tham gia công
tác “giúp ích” nên đã phải đeo khăn quàng Hướng ạo vào cổ
chạy trên đường phố băng qua các hầm trú ẩn, để tiếp tay các

                                                             359
   354   355   356   357   358   359   360   361   362   363   364