Page 382 - hoiuctucaitao
P. 382
phương tiện chuyển váºn khác như xe đò, tầu thá»§y và tầu bay đầy
đủ cho khách cần di chuyển, nên dân chúng không phải chịu
đựng cái thảm cảnh mất tiá»n mua vé mà vẫn phải tranh già nh
nhau như váºy.
Thấy cảnh trước mắt Tôi trạnh lòng thương các bà vợ Tù, tay
xách nách mang ôm đồm những bao thực phẩm khô nặng cả
trăm kà lô từ Nam ra Bắc “thăm nuôi†Chồng, chắc chắn cũng đã
phải chịu đựng những cực hình mà chúng tôi đang được chứng
kiến.
Sau ngà y Tôi được tha vỠnhà , Vợ tôi đã kể cho nghe truyện
chuyến tầu lá»a bà ấy Ä‘i từ ga Hà ná»™i đến ga Ấm Thượng VÄ©nh
Phú để “thăm nuôi†Tôi và o cuối năm 1979, còn thê thảm hơn
nhiá»u.
“Ngưá»i ta xếp hà ng hoá đầy trên các ghế ngồi, cháºt cả lối Ä‘i
ở chÃnh giữa toa không có chá»— mà len chân. Kiếm được má»™t
chỗ rồi phải ngồi lên hà nh lý của mình mà giữ, nếu không khi
tới ga tầu ngừng lại kẻ cướp trà trộn trong đám hà nh khách
xách đại hà ng hoá cá»§a mình chuyá»n tay nhau vất xuống sân
ga chẳng có cách nà o mà giằng lại. Kêu cứu chẳng ai tiếp,
má»i ngưá»i tỉnh khô nhướng mắt nhìn không nhúc nhÃch vì há»
cÅ©ng Ä‘ang phải lo giữ cho phần riêng cá»§a há».
Tầu tá»›i ga Ấm Thượng và o lúc ná»a đêm sân ga tối như bưng
không đèn đóm. Hai Chị Em (Vợ tôi và bà Chị) tay xách tay
khênh đồ đoà n len ra được tới đầu toa thả hà nh lý rớt xuống
đất trước, rồi má»›i lần mò các báºc thang bước xuống sau. Báºc
cuối cùng cách mặt đất khá xa, tối không thấy gì nên bước
đại xuống hụt chân té lăn nhà o xuống đất. Hoà n hồn lồm
ngồm ngồi lên được vừa đúng lúc tầu xình xịch chuyển bánh
đi tiếp. May mà lúc bị té lăn ra ngoà i, chớ vô phúc bị lăn và o
382

