Page 383 - hoiuctucaitao
P. 383

phía đường rầy khi tầu chạy thân mình bị nghiến nát chẳng
   ai hay.”

Thật vô cùng nguy hiểm!

Chúng tôi phải ngồi giữa trời phơi nắng chờ mãi cho tới gần tối
mới thấy một chiếc đầu máy chạy đi dồn tới kéo lui cả tiếng
đồng hồ tập trung một số toa chở hành khách hạng nhì. Sau cùng
đến đậu ngay khu chúng tôi đang ngồi. Cán bộ phụ trách ội
đến mở khoá xích tay cho mọi người, và ra lệnh ội trưởng điều
động anh em khuân đồ đạc chất lên một góc toa dành cho chúng
tôi. Xong xuôi, toàn ội phải tập trung 2 hàng dọc để Cán bộ
đếm đầu cho lần lượt lên toa kiếm chỗ ngồi 2 người một ghế.
Mọi người lên hết vừa ngồi yên chỗ, Cán bộ đến từng ghế khoá
tay 2 người chung một sợi xích y như lúc bắt đầu lên xe di
chuyển từ Thanh Phong ra ga Thanh Hoá.

Bên trong toa ở giữa là lối đi, 2 bên dọc theo bề dài của toa có 2
dẫy ghế gỗ có tựa lưng, mỗi ghế dành cho 2 người. Các ghế
được sắp xếp đâu mặt vào nhau thành từng nhóm 4 người ngồi
đối diện, 2 người hướng về phía đầu tầu, 2 người hướng về phía
đuôi tầu. Anh Trịnh ình ăng và Tôi bị khoá tay chung một
sợi xích, chúng tôi ngồi chiếc ghế quay lưng về phía đầu tầu
thành ra không quan sát được quang cảnh phía tầu sắp chạy tới
như những bạn ngồi đối diện. Hàng ghế chúng tôi ngồi ở bên
nửa phải của toa nên chỉ thấy toàn rừng núi của dẫy Trường
Sơn, không thấy được cảnh đồng ruộng làng mạc phần lớn tập
trung bên phía ven biển.

  ến xẩm tối, có đoàn tầu gồm toàn xe chở hành khách từ Bắc
vào ngưng ngay giữa sân ga. Sau các khung cửa sổ toa thấp
thoáng đầy bóng người, không thấy ai xuống mà cũng chẳng

                                                             383
   378   379   380   381   382   383   384   385   386   387   388