Page 420 - hoiuctucaitao
P. 420

mét đứng lại báo cáo trình diện như thường lệ mỗi khi Tù gặp
Cán bộ. Ông ta nói:

    “-Anh ngồi xuống đây, có việc gì vậy?”

Tôi thong thả ngồi xuống đưa Gô trà nóng và bao thuốc lá thơm
mời ông ta dùng, rồi chậm rãi trình bầy:

   “- Trước nhất Tôi xin lỗi đã làm phiền lòng Cán bộ và anh
   em trong Đội từ chiều hôm qua đến giờ. Tôi là người đã nói
   câu “sao ngu vậy, không có dao thì lấy răng mà cạp”.

Tôi nói câu này vì trong lúc anh em vừa lao động vừa kể lại câu
chuyện cũ xẩy ra từ hồi còn ở ngoài trại Thanh Phong, có một
anh khát nước quá muốn ăn vụng mía trong ruộng nhưng lại
không có dao nên chẳng biết làm sao. Tôi buột miệng góp
chuyện bằng câu:

   “-Sao ngu quá vậy, không có dao thì lấy răng mà cạp”.

Chắc Cán bộ cũng “nhất trí” với Tôi là đâu phải lúc nào ăn mía
cũng cần tới dao, mình có thể dùng răng tước vỏ rồi cắn gẫy
từng mẩu nhỏ để ăn cũng được. Như vậy lời góp ý của Tôi vào
câu chuyện anh em đang nói là thật tình không có ý gì khác đâu?
Tôi không hề nghe thấy anh Z báo cáo với Cán bộ là không
mượn được dao để chuốt đũa cho Cán bộ. ây là sự trùng hợp
đáng tiếc, Tôi không ngu dại gì mà nói anh Z như vậy, xin Cán
bộ rộng xét bỏ qua cho, nếu Cán bộ muốn kỷ luật thì kỷ luật một
mình Tôi chớ anh em trong ội không can hệ gì.

Ông ta ngồi hút thuốc và uống trà nóng do Tôi đem tới mời mắt
nhìn về phía anh em ngồi nghỉ giải lao, yên lặng nghe trình bầy

                                                             420
   415   416   417   418   419   420   421   422   423   424   425