Page 427 - hoiuctucaitao
P. 427

ấy thường xuyên tự động phụ giúp Tôi, nhất là trong giai đoạn
rau phát triển mạnh cần nhiều nước. Có lẽ vì anh ấy thấy Tôi
yếu mà vẫn im lặng cáng đáng công việc bằng như mọi người,
không bao giờ mở miệng than van nhờ vả gì ai. Thật là một
người vô cùng tốt bụng suốt đời Tôi không bao giờ quên.

Ngày tháng cứ tuần tự trôi đi, ội chúng tôi nay là ội Rau
chuyên nghiệp không còn cái cảnh tăng phái nơi này nơi khác
nữa. ược ổn định tại chỗ, anh em chẳng ai bảo ai mỗi người tự
động dọn một mẩu đất nhỏ bên bến lên xuống sông trồng ít rau
thơm, rau răm, mồng tơi, đậu ván, ớt, bạc hà... để “cải thiện”

riêng.

Một hôm đi lao động chiều về, tự nhiên Tôi thấy người ớn lạnh
đau sau hông, vào nhà vệ sinh đi tiểu ra máu và cảm thấy hơi
choáng váng hâm hấp nóng, từ trong bụng một cơn rét run bộc
phát ngày một mạnh hơn không sao kềm nổi. Phải lên xạp ngủ
nằm đắp mấy tầng chăn mà vẫn lạnh run bắn người lên, sau cơn
lạnh là cơn nóng hừng hực đầu nhức như búa bổ.

Tôi vốn có bệnh sạn thận từ năm 1965, trước khi sốt lại tiểu ra
máu nên nghi là có hột sạn trong thận chui vào ống dẫn nước
tiểu làm đau đớn hành như vậy, cần phải lên Bệnh xá để được
chẩn bệnh đưa đi nhà thương cấp cứu nếu cần. Tôi báo cáo anh

  ội trưởng nhờ gọi anh Thi ua của Khu mở cổng cho Tôi lên
Bệnh xá xin cấp cứu. Anh Sáu ội phó dìu Tôi đi lên Bệnh xá
và đứng đợi để biết rõ kết quả, trước khi trở về khu giam.

Nằm trên bàn khám bệnh chờ Cán bộ tế vào, thân nhiệt của
Tôi mỗi phút mỗi tăng lên tới hơn 40 độ bách phân, người nóng
hừng hực, mắt môi đỏ au, cổ khô như rang, mệt mỏi bải hoải
nhưng vẫn tỉnh. Mắt mở bị ánh sáng làm nhức buốt vào óc chịu

                                                             427
   422   423   424   425   426   427   428   429   430   431   432