Page 502 - hoiuctucaitao
P. 502

sông gần Nhà Thủy Tạ giữa hồ nước ập Thủy iện đãi trà
bánh. Trong cuộc vui bỗng dưng “Ban” Nhu hứng chí cất giọng
hát một bài, rồi yêu cầu mọi người có mặt cũng phải thay phiên
nhau hát hoặc kể chuyện giúp vui. Người thì hát, người thì đàn,
nhạc đỏ, nhạc vàng, nhạc Dân tộc, nhạc ngoại quốc gì cũng
được hết. Ai không biết hát có thể kể chuyện vui thanh tục gì
cũng không sao, miễn làm cho mọi người được dịp vui cười
thoải mái là được.

  ến lượt Linh Mục Bùi ức Sinh, Ngài mở lời bằng một câu rào
đón rất ư là khôn ngoan:

   “-Kính thưa Ban Giám Thị, kính thưa qúy Cán bộ, kính thưa
   các bác Đại tá và anh chị em, Tôi xin kể một câu truyện
   nhưng xin Ban Giám thị đừng cùm Tôi vì câu truyện Tôi sắp
   kể”.

“Ban” Nhu nói:

   “-Hôm nay là ngày vui, Tôi sẽ không cùm ai hết, dù câu
   truyện có xúc phạm đến cá nhân Tôi”.

  ược “Ban” Nhu xác định lập trường rõ ràng trước mặt mọi
người, Linh Mục Sinh yên tâm chậm rãi nói:

   “-Kính thưa Ban và Qúy vị, câu truyện của Tôi nói về 4 lợi
   ích của việc ghiền hút thuốc lá. Một là không sợ chó cắn. Hai
   là không mất trộm ban đêm. Ba là trẻ mãi không già. Bốn là
   gia đình hạnh phúc. Xin hết”.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau không vỗ tay cũng chẳng cười.
Tôi ngồi bên cạnh Linh mục Sinh hiểu ý Ngài nói khích “Ban”
Nhu vì “Ban” Nhu ghiền thuốc lá rất nặng, hàng ngày hút liên tu

                                                             502
   497   498   499   500   501   502   503   504   505   506   507