Page 526 - hoiuctucaitao
P. 526

vợ con, còn những người vận may chưa đến ra sân tập họp đi lao
động như thường lệ. Người về kẻ ở bu lại chia tay nhau xúc
động nước mắt lưng tròng, dặn dò nhắn gửi vội vã ồn ào hỗn
độn y như buổi bãi trường đi nghỉ hè thời còn thơ ấu vậy.

Sau đợt tha nhân số ội chúng tôi bị giảm nhưng không được bổ
xung, nên buộc phải bỏ bớt một số luống rau không trồng tiếp.
Các khâu phụ trách những phần vụ chuyên biệt vẫn tiếp tục công
việc hàng ngày như bình thường không có gì thay đổi. Anh ại
tá Trịnh đình ăng, bạn nấu nướng ăn chung với Tôi hồi mới từ
Trại Thanh Phong về bên Trại Z30C, có sức khoẻ tháo vát thông
thạo về nhiều ngành nghề được chỉ định làm ội trưởng thay
anh Quỳnh.

Vài tháng sau ngày được tha, anh Nguyễn quốc Quỳnh trở lại
Trại thăm chào cám ơn Ban Giám Thị, nhân dịp này “Ban” Nhu
cũng cho phép ghé thăm và đem chút quà tình nghĩa cho anh em
chúng tôi tại Nhà Lô của ội. Anh em gặp nhau vui mừng trao
đổi những câu chào hỏi xã giao, nhưng không có dịp thuận tiện
tâm sự về những tin tức cần biết ngoài xã hội vì lúc nào Quản
giáo cũng kè kè theo sát bên anh em.

Khoảng giữa tháng 1 năm 1988, Tôi bệnh nặng nên Vợ và Cô
gái út phải dến trại xin “thăm nuôi” đặc biệt và được “Ban” Nhu
cho phép ở lại 5 ngày để chăm sóc. Ngay đêm đầu, Tôi bị lên
cơn đau bụng quằn quại, mắt trái đau nhức khi thấy ánh sáng,
hâm hấp sốt, đầu buốt như búa bổ, cả đêm đi ra đi vào tiểu tiện
rắt hoài không ngủ được. Hai Mẹ Con phải cực nhọc vất vả lo
thuốc thang đun nước hoà sữa cho Tôi uống từng chút từng chút,
cả đêm chẳng được ngơi nghỉ. Thật tội nghiệp!

                                                             526
   521   522   523   524   525   526   527   528   529   530   531