Page 55 - hoiuctucaitao
P. 55

Qua đôi mắt kính cận thị 4 độ, Tôi đang hướng mắt tìm trong
đám đông xem có những ai quen, thì có bàn tay người vỗ nhẹ
sau vai. Giật mình quay lại, thấy Bà Trung tá Hồ thị Vẽ. Chúng
tôi bắt tay nhau. Bà Vẽ hỏi thăm gia đình của Tôi có di tản được
không, Tôi lắc đầu.

Bà Vẽ biết Tôi từ hồi 1965, lúc Tôi làm Tham mưu trưởng Bộ
Chỉ huy Trung ương Ðịa Phương quân và Nghĩa quân, đến nhờ
Trung Tâm huấn luyện Nữ quân nhân, giúp đỡ việc huấn luyện
Nữ trợ tá Xã hội cho Lực lượng Ðịa phương quân. Bà Vẽ có
người con rể là Sĩ quan, phục vụ trong ngành Chiến tranh Chính
trị, cũng phải đi tập trung cải tạo.
Sau này, vào tháng 2 năm 1985, Tôi được chuyển từ Trại Z30C
(Hàm Tân) qua Trại Z30D (Thủ Ðức), lại gặp Bà Vẽ đang bị
giam bên khu Nữ tù của K1, và cũng gặp cả người con rể của bà
Vẽ, Ðỗ Duy Chương (Tôi không nhớ rõ anh ấy là Thiếu tá hay
Ðại úy) làm ở Ðội Lâm sản, giam chung bên khu Nam với

chúng tôi.

Hết giờ giải lao, Cán bộ hối thúc mọi người trở vào Hội trường,
tiếp tục nghe mấy Tù khác lên phát biểu ý kiến của họ sau 10 bài
học căn bản tẩy não. Mọi ý kiến phát biểu cũng na ná một giọng
điệu như nhau.

Bỗng dưng trại mở Căng tin,
Tha hồ Tù viếng, miễn tiền đủ chi.
Mặt hàng chẳng thiếu thức gì,
Trứng tươi, mì, sữa, bánh quy,
Ðồ ăn đóng hộp, hệt y chợ trời.
Kẻ giầu mặc sức mua xơi,
Bỏ cơm trại nấu cho người nghèo ăn.
Mở màn khích lệ tinh thần,

                                                              55
   50   51   52   53   54   55   56   57   58   59   60