Page 554 - hoiuctucaitao
P. 554

“-Nhẹ nhàng lắm không đau đớn gì đâu, Bác đừng lo”.

Tiếp đó người ta phủ lên mặt Tôi một miếng vải khác, chỉ có
một lỗ hở để lộ mắt trái thôi, mắt phải bị vải che kín Tôi chẳng
còn trông thấy gì, và từ đó chỉ cảm thấy mọi sự diễn ra qua ước
đoán ghi nhận từ thính giác và xúc giác mà thôi.

Bác sĩ nói:

   “-Mở cả 2 mắt to ra”.

Tôi làm theo và cảm thấy có những cái đầu đang cúi chụm vào
nhau phía trên mặt vì ánh sáng của chụp đèn trên bị giảm tối đi,
và đang có những bàn tay ngón tay đụng vào khu chung quanh
con mắt trái của Tôi.

Thế rồi có mũi kim chích đâm vào làm đau từng chỗ nối tiếp
nhau trên khung xương vòng quanh con mắt trái. ược khoảng
vài phút sau thì vùng mặt bên trái tê đi không cảm thấy gì nữa,
rồi có một vật gì kẹp banh 2 mí mắt trái ra sát tận khung xương
lỗ chứa con ngươi.

Tôi vẫn tỉnh không ngủ nhưng lơ mơ nằm im không nói năng gì,
nghe Bác sĩ vừa mổ vừa giảng giải cho các Phụ tá những gì Bác
sĩ đang làm. Toàn là ngôn ngữ chuyên môn y khoa Tôi chẳng
hiều được gì ngoài mấy câu: thấm máu đi, đưa kẹp...

Họ loay hoay cũng rất lâu, những bàn tay ngón tay đụng đụng
trên mặt, trên chán, trên mũi của Tôi cũng cả tiếng đồng hồ chớ
không ít. Thế rồi bỗng dưng Tôi thấy có ánh sáng làm chói mắt
trái, nhưng không nhìn thấy gì. Một lúc sau nghe thấy Bác sĩ ra
lệnh đưa chỉ, chắc là việc mổ kẹp lấy thủy tinh thể đục ra và đặt

                                                             554
   549   550   551   552   553   554   555   556   557   558   559