Page 575 - hoiuctucaitao
P. 575

đến chết khô phó mặc nhục thể cho chó chuột hoang tha hồ rúc
rỉa chớ có gì sợ, vì xác phàm của con người được tạo nên từ cát
bụi sau khi chết lại trở về với cát bụi vậy thôi.” Từ hôm đó trở
đi, tuần nào Tôi cũng ghé Chùa Giác Ngạn thăm Thượng Tọa
Thanh Long và thắp nhang cầu Phật độ trì cho hương hồn Nhạc
Mẫu được thoát khỏi kiếp luân hồi tiêu sinh tịnh độ nơi cõi Phật.

Rời Chùa trở về nhà được một lúc, có ông trưởng Công An
Phường và bà Tổ trưởng Tổ Dân Phố đến thăm. Họ nói là đến
thăm chúc Tết, nhưng thực ra để kiểm soát coi có bệnh hoạn
thực không mà không chịu đích thân đi trình diện. Cũng kể từ
hôm đó trở đi, thấy bên kia lề đường trước cửa căn phố đối diện
nhà Tôi, có mấy cô bé đem một tủ kính nhỏ kê trên chiếc ghế
đẩu thay phiên nhau ngồi bán thuốc lá điếu cho khách qua
đường. Họ thay phiên nhau ngồi thường trực hàng ngày từ sáng
sớm cho đến 9, 10 giờ tối, khi cửa tiệm may thêu quần áo phụ
nữ của con gái tôi mở tại nhà đóng cửa họ mới biến đi.

Thời gian Tôi được tha, Nhà Nước không còn áp dụng Chính
sách quản chế đối với Tù Chính trị như trường hợp các bạn được
tha nhiều năm về trước, nhưng không biết hoàn cảnh các bạn
khác ra sao chớ riêng cá nhân Tôi thì Công An Quận, Công An
thành phố, Cán bộ Bộ Nội Vụ ngoài Hà Nội, đôi khi đi riêng lẻ
đôi khi đi chung bất thần đến thăm hỏi sức khoẻ và tìm hiểu xem
có kế hoạch làm ăn kinh tế nào quy mô góp phần cùng đồng bào
tái thiết đất nước không? Lần nào họ cũng chỉ thấy Tôi ngồi in
các mẫu thêu lên vải cho các Con gái của Tôi dùng máy thêu
làm “gia công” (tức là lãnh hàng về nhà làm bằng máy riêng của
mình) cho Tổ hợp sản xuất quần áo may sẵn do gia đình các Cán
bộ chức quyền địa phương làm Chủ nhiệm để kiếm cơm ăn hàng

ngày.

                                                             575
   570   571   572   573   574   575   576   577   578   579   580