Page 580 - hoiuctucaitao
P. 580
lở đầy mặt ngồi váºt vã bên vỉa hè phố quanh đầu chợ giữa các
công viên, nÃu kéo nà i nỉ ngưá»i qua lại xin ăn xin tiá»n. Thảm
thương nhất là những trẻ thơ cỡ 5 đến 10 tuổi, đứng rình bên các
bà n ăn há»… thấy khách vừa ăn xong buông bát đũa xuống bà n, lÃ
nhà o tới già nh nhau cướp húp vét những gì còn sót lại trong tô
và nhặt những mẩu xương vứt trên mặt bà n gặm nốt những gì
khách ăn chưa gặm hết.
Ngay tại khu phố chúng tôi ở xế bên cổng Nhà ThỠBa Chuông,
một bộ đội thương binh “quân hà m†ại úy phục viên (giải
ngÅ©), kiên nhẫn chịu đựng háºu quả “vắt chanh bá» vá»â€ ngồi sá»a
vá lốp xe đạp kiếm tiá»n sinh sống hà ng ngà y tại miá»n Nam, chứ
không chịu trở vỠquê cũ nơi chôn nhau cắt rốn của anh ta tại
miá»n Bắc. Ngoà i ra còn có mấy toán bá»™ đội thương binh cÅ©ng
gốc miá»n Bắc từ chiến trưá»ng Campuchia trở vá», ngà y nà o cÅ©ng
chống nạng dắt nhau từng nhóm 2, 3 ngưá»i miệng nồng nặc hÆ¡i
rượu, ghé và o từng nhà suốt dá»c phố xin tiá»n. Bà con cho 1, 2
chục đồng không thèm lấy vứt trả lại, rồi xấn và o trong nhà gây
gổ chá»i đổng:
“-Ä.Mẹ chúng bay, không có chúng ông và o giải phóng rồi
lại sang Campuchia là m nghĩa vụ quốc tế thì là m gì chúng
bay được ngồi yên đó mà kiếm tiá»n? Bát phở bây giá» tối thiểu
cÅ©ng 5 chục bạc, cho 1, 2 chục thì mua được gì?â€
Có ngưá»i thuá»™c hạng thân nhân Cán bá»™ táºp kết má»›i vá», mạnh
bạo lên tiếng dá»a Ä‘i gá»i Công An thì nhóm kiêu binh thách thức:
“-Có ngon cứ Ä‘i má»i chúng nó lại đây xem có dám là m gì
chúng ông không?â€
580

