Page 580 - hoiuctucaitao
P. 580

lở đầy mặt ngồi vật vã bên vỉa hè phố quanh đầu chợ giữa các
công viên, níu kéo nài nỉ người qua lại xin ăn xin tiền. Thảm
thương nhất là những trẻ thơ cỡ 5 đến 10 tuổi, đứng rình bên các
bàn ăn hễ thấy khách vừa ăn xong buông bát đũa xuống bàn, là
nhào tới giành nhau cướp húp vét những gì còn sót lại trong tô
và nhặt những mẩu xương vứt trên mặt bàn gặm nốt những gì
khách ăn chưa gặm hết.

Ngay tại khu phố chúng tôi ở xế bên cổng Nhà Thờ Ba Chuông,
một bộ đội thương binh “quân hàm” ại úy phục viên (giải
ngũ), kiên nhẫn chịu đựng hậu quả “vắt chanh bỏ vỏ” ngồi sửa
vá lốp xe đạp kiếm tiền sinh sống hàng ngày tại miền Nam, chứ
không chịu trở về quê cũ nơi chôn nhau cắt rốn của anh ta tại
miền Bắc. Ngoài ra còn có mấy toán bộ đội thương binh cũng
gốc miền Bắc từ chiến trường Campuchia trở về, ngày nào cũng
chống nạng dắt nhau từng nhóm 2, 3 người miệng nồng nặc hơi
rượu, ghé vào từng nhà suốt dọc phố xin tiền. Bà con cho 1, 2
chục đồng không thèm lấy vứt trả lại, rồi xấn vào trong nhà gây
gổ chửi đổng:

   “-Đ.Mẹ chúng bay, không có chúng ông vào giải phóng rồi
   lại sang Campuchia làm nghĩa vụ quốc tế thì làm gì chúng
   bay được ngồi yên đó mà kiếm tiền? Bát phở bây giờ tối thiểu
   cũng 5 chục bạc, cho 1, 2 chục thì mua được gì?”

Có người thuộc hạng thân nhân Cán bộ tập kết mới về, mạnh
bạo lên tiếng dọa đi gọi Công An thì nhóm kiêu binh thách thức:

   “-Có ngon cứ đi mời chúng nó lại đây xem có dám làm gì
   chúng ông không?”

                                                             580
   575   576   577   578   579   580   581   582   583   584   585