Page 581 - hoiuctucaitao
P. 581

Sau khi quậy phá mấy nhà hàng xóm xong, mấy tay thương binh
này ghé vào cửa tiệm nhà tôi như thường lệ. Nhưng thật may
mắn hôm đó một trong các cô con dâu của Tôi có người anh
nuôi gốc trẻ mồ côi lai Mỹ to con, hồi những năm cuối Thập
niên 1970 bị bắt đi bộ đội thiết giáp Việt Cộng tham gia chiến
trận bên Cămpuchia nhiều năm mới về ghé thăm, cậu ấy mặc bộ
đồ bộ đội nên Tôi mời xuống tiếp chuyện các thương binh. Cùng
phe bộ đội với nhau họ trao đổi chuyện trò theo ngôn ngữ bộ đội
được ít phút thì mấy tay thương binh cúi đầu chào bỏ đi, và từ
đấy về sau bọn họ không bao giờ ghé làm phiền chúng tôi nữa.

  úng là Trời đã tạo cơ duyên giúp cho chúng tôi thoát nạn kiêu
binh Việt Cộng quậy phá!

Hàng ngày ngồi tại nhà, Tôi còn phải chứng kiến nhiều cảnh
thương tâm khác nữa chưa từng thấy trong những năm có thiên
tai lớn tại miền Nam trước 30 tháng 4 năm 1975. Những bà mẹ
đầu quấn khăn tang nách bồng con thơ chưa đầy 1 tuổi, tay dắt
theo 2, 3 đứa khác tuổi san sát nhau từ 3 đến 10 quần áo rách
rưới dơ bẩn hôi hám, ghé vào nhà tay chìa tấm giấy địa phương
vùng Thanh Hoá Nghệ An cấp cho phép di chuyển vào các tỉnh
miền Nam xin trợ giúp và kiếm việc làm, vì quê quán bị thiên tai
tàn phá mất sạch hoa mầu nhà cửa. Từng nhóm trẻ thơ chưa quá
13 tuổi, đứa lớn cõng đứa bé giắt díu nhau ghé cửa xin ăn xin
uống, vì đói khát không cha không mẹ không thân quyến đùm
bọc. Tối nào cũng có một gia đình “tha phương cầu thực” không
nhà cửa Hộ khẩu trong thành phố, ghé dọn chỗ chen chúc bên
nhau đắp manh chiếu đụp không mùng không mền nằm nhờ
dưới mái hiên ngay bên lề đường trước cửa nhà Tôi. Mùa nắng
còn đỡ đến mùa mưa thấy thật thê thảm thương tâm hết chỗ nói,
nhưng toàn là người lạ không quen chẳng biết ở đâu tới gốc gác
ra sao, dù có xót thương tội nghiệp đến mấy cũng chẳng dám

                                                             581
   576   577   578   579   580   581   582   583   584   585   586