Page 583 - hoiuctucaitao
P. 583

nên gặp dịp may hiếm có cánh cửa đang mở này phải vội vã bon
chen lo cho xong sớm chứ để lỡ “trâu chậm uống nước đục” thì
ước mơ tương lai đầy hy vọng sẽ tan tành theo mây khói. Có
người được tha về sau nhưng lại muốn được đi trước, nên đã
răm rắp theo lời hướng dẫn khôn ngoan của phòng dịch vụ là
biên thơ sang Hoa Kỳ bảo Vợ Con đến đóng lệ phí bằng ô La
cho văn Phòng Luật sư có đại diện bên Việt Nam. Chịu tốn vài
bốn trăm ô La theo phương cách này, hồ sơ sẽ được giải quyết
xét cấp Hộ Chiếu (Passeport) và lên danh sách chuyển cho ại
diện Hoa Kỳ phỏng vấn nhanh chóng hơn. Mấy người bạn tốt
bụng cũng mách nước cho Tôi làm theo phương cách này,
nhưng Tôi không thực hiện vì gia đình đông quá chẳng biết 2
người con ở Hoa Kỳ có khả năng lo nổi hay không, đành phải
làm ngơ.

Loanh quanh bận bịu phụ các con may thêu kiếm tiền ăn hàng
ngày cho gia đình, chả mấy chốc mùa Giáng sinh 1988 đã tới.
Một hôm đang ngồi quay mặt ra đường cặm cụi in mẫu thêu lên
vải, bỗng một ông già mặc quần tây áo sơ mi vải đen ghé vào vỗ
vai hỏi:

   “-Bác còn nhớ Tôi không?”

Ngẩng lên mừng rỡ reo:

   “-Ồ! Linh mục Sinh, Ngài đi đâu làm gì mà qua lối này?
   Được tha về từ bao giờ? Bây giờ ở đâu?”

Linh mục Bùi đức Sinh cười vui vẻ tự kéo ghế ngồi xuống bên
kể cho biết:

    “-Hồi được lệnh ra đi khỏi Đội 23 Trại Z30D bất ngờ nên
   chẳng chào chia tay được ai. Rời Trại Z30D hôm đó là ngày

                                                             583
   578   579   580   581   582   583   584   585   586   587   588