Page 64 - hoiuctucaitao
P. 64

các tay mơ ngồi chơi bài một mình, mới bị các kiện tướng lừa
vào tròng. Họ làm như vậy là muốn tạo cho mình học hỏi kinh
nghiệm mau “tiến bộ”, nhưng cũng để có dịp cho họ vui cười
lượm bạc cắc, trước sự đau khổ của mình.

Trong thâm tâm, ai cũng vẫn luôn luôn nhớ bài học thuộc lòng
hồi Tiểu học : “Cờ bạc là bác thằng bần, Ai mà dính nó xa chân
vào cùm”.

Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, các loại giải trí này cũng là
những phương tiện tốt để giết thì giờ, khỏi phải suy nghĩ vẩn vơ.
Ngồi không bàn tán chuyện tào lao, lỡ gặp phải dân “ăng-ten”
nghe được báo cáo thì khốn cả lũ.

Trong khi đó, ở ngoài giữa sân có 2 anh, bị Cán bộ chỉ định,
phải ngồi phơi nắng hì hục gõ gõ, đục đục, cắt miếng tôn còn
mới, gò ghép thành một chiếc thùng lớn, hình ống cao có nắp
đậy, có lẽ để đem về nấu bánh chưng Tết. Tôi đến ngồi xem, bắt
chuyện làm quen, biết được một anh là Ðại tá Trịnh Ðình Ðăng.
Người “Anh hùng An Lộc”, nguyên Trưởng Phòng 3 của Sư
đoàn, bị thương mà không chịu rời Bộ tham mưu đi tản thương,
nhất quyết ở lại cùng anh em tử thủ. Ðến khi viện binh của Quân
đoàn giải vây xong, Tổng thống Thiệu đã cho thả bộ cấp hiệu
Ðại tá xuống ngay trận tuyến, thăng cấp đặc cách mặt trận cho
anh ấy.

Hồi chiến trận An Lộc xẩy ra, Tôi đang làm Chủ nhiệm Nhật
báo Tiền Tuyến, đã cho chạy tin 5 cột và ảnh của anh Ðăng nơi
trang nhất, đến bây giờ mới được gặp mặt người “Anh hùng An
Lộc” bằng xương bằng thịt. Trước khi bị động viên theo học
khoá Sĩ quan trừ bị Thủ Ðức, Anh Ðăng đã có học Trường Kỹ
thuật Bách khoa tại Hànội, nên rất giỏi về chuyên nghiệp thợ

                                                              64
   59   60   61   62   63   64   65   66   67   68   69