Page 78 - hoiuctucaitao
P. 78

đáng buồn cho cái Tết Ðổi Ðời đầu tiên trong tù, không bao giờ
quên được.

Kể từ Noel, trại đem 1 máy thu hình nhỏ (TV) đặt trên bàn gỗ ở
giữa sân, để tối tối anh em Tù trong cùng Khu được phép ra ngồi
xem. Ai nấy lo kiếm 1 khúc gỗ kê đít, một chiếc dép râu bỏ
không dùng vì đứt hết quai cao su, chiếc guốc đẽo lấy bằng gỗ
cao su đun bếp, hoặc chiếc ghế nhỏ thấp, đặt xếp hàng giành chỗ
trước từ sáng sớm. Vì màn ảnh TV quá nhỏ, người ra xem quá
đông, chậm chân ra trễ phải đứng xa cả 50 mét, thì sẽ chẳng thấy
hình ảnh, mà chỉ nghe được âm thanh như nghe radio vậy thôi.

Một chuyện thú vị khác, diễn ra trên màn ảnh nhỏ (hệ thống
tuyên truyền bằng TV của Nhà Nước Xã hội Chủ nghĩa tại
Saigon) đã làm cho chúng tôi thấy khoái trá trong lòng. Chẳng
khác nào vụ nhóm các em nhỏ, đứng bên cạnh thiết lộ Biên Hoà
- Saigon, ném đá lên đoàn xe hoả chở bộ đội, và chửi thề : “-
Ð..M.. Cách mạng Giải phóng!”, hồi đầu năm Dương lịch 1976
(đã kể trong một đoạn trước).

Trong chương trình đêm giao thừa, sau bài ca vọng cổ của nữ ca
sĩ nổi danh miền Nam, Bạch Tuyết, ca ngợi Cách mạng mùa
Thu đại thắng, là tin phóng sự của một phóng viên trẻ “đội mũ
tai bèo”, phỏng vấn 1 bà lão bán rau, ngồi bên lề đường phía
cổng Tây chợ Bến Thành.

Bỗng nhiên, mọi người đang ngồi xem đồng loạt cười ồ vỗ tay
rào rào.

Cán bộ tuần kiểm trong trại, cũng đang dừng chân đứng xem ké,
ngơ ngác chẳng hiểu gì cả, nhưng cũng cười theo rồi bỏ đi. Ðầu
đuôi câu chuyện phỏng vấn như thế này:

                                                              78
   73   74   75   76   77   78   79   80   81   82   83