Page 95 - hoiuctucaitao
P. 95

biết, cảnh phía dưới thấy toàn là biển cả mênh mông. Vậy là
đúng như Tôi đã dự đoán từ hồi còn ở trại Long Giao, ra cải tạo
tại miền đất Bắc Xã hội Chủ nghĩa. Thật là một đại họa không
hy vọng có ngày về.

Ù ù bay mãi tới xế trưa, phi cơ mới đảo cánh lượn vòng đáp
xuống 1 phi trường nhỏ trên vùng cao nguyên, chung quanh toàn
rừng núi, không nhà cửa làng xóm. Phi cơ run rẩy từ từ bò ra
khỏi phi đạo, ngừng lại, bửng cửa hậu rè rè hạ xuống. Cán bộ
đến mở còng cho mọi người. Riêng phần Tôi, không biết điềm
xui xẻo nào đang chờ, còng mở không ra. Mọi người xuống hết,
Tôi và anh bạn đeo chung còng, đành phải nghiêng người dắt
nhau kẻ trước người sau, đi ngang ngang giữa 2 dẫy ghế vải, để
ra bửng cửa hậu phi cơ nhẩy xuống đất. Hai cổ tay dính chặt bên
nhau, chúng tôi kéo nhau đi tới đi lui cầu cứu các Cán bộ áp tải.
Hồi lâu, mới có người đem 1 chùm chià khoá tới, thử hết cái này
đến cái kia, sau cùng cũng giải thoát được cổ tay khỏi chiếc
còng ác nghiệt.

Thật hú vía, nếu chẳng may phi cơ gặp nạn phải đáp khẩn cấp,
lửa bốc cháy, một trong 2 chúng tôi bất tỉnh, người còn tỉnh
không biết phải làm sao. Chắc là đành ngồi chịu đựng lửa thiêu
đốt, và đau đớn hành hạ mình lần lần, trước khi cái chết đến giải
phóng cho được thảnh thơi, hồn lìa khỏi xác.

Sau khi chúng tôi xuống hết, các phi cơ lạnh lùng quay trở ra phi
đạo, nối đuôi nhau cất cánh bay mất hút, không một lời giã biệt.
Cách chỗ chúng tôi đứng chừng 100 mét, có một đoàn xe đậu
chờ sẵn. Gần bên đoàn xe, thấy dựng 2 chiếc dù to mầu đỏ, một
chiếc bàn, và mấy người mặc quân phục kaki màu vàng. Họ tiến
về phiá chúng tôi. Người đi giữa coi vẻ bệ vệ, Tướng của Sư
đoàn Việt cộng “tiếp quản” giáo dục chúng tôi lao động cải tạo.

                                                              95
   90   91   92   93   94   95   96   97   98   99   100