Page 98 - hoiuctucaitao
P. 98

điểm giữa ngày và đêm, trên cái vùng rừng núi cao nguyên Bắc
Việt này sao mà nhanh đến thế.

Cùng lúc đó, Cán bộ cũng chở thức ăn tối đến phát cho mọi
người, theo biên chế lúc lên máy bay tại Sàigòn hồi sáng tại phi
trường Tân Sơn Nhứt. Dưới ánh đuốc chập chờn, thấy những
thúng đựng thứ gì mầu lẫn trắng và vàng, có người cười reo cho
là xôi đậu xanh. Còn những thau nhôm khác đựng thứ có mầu
nâu xậm, có người lại đoán là thịt bò kho. Xôi đậu mà ăn với bò
kho, sau một ngày di chuyển vất vả thì thật là tuyệt vời. Nhưng
khi lãnh rồi đem vào buồng giam chia nhau ăn, mới chưng hửng
tan mộng. Bắp khô xay nhỏ nấu chín, và khoai lang luộc. Bữa ăn
tối đó, ngô độn khoai, với chút muối vừng (mè).

Có lệnh cho mọi người xuống suối tắm rửa “khẩn trương”, trước
khi điểm danh vào nhà giam đi ngủ. Trời tối hu, không đèn đóm.
Con đường mòn dẫn xuống suối hẹp, dốc thẳng đứng, đất đá lổn
nhổn trơn trợt, phải luồn lách cây rừng và cỏ lau 2 bên thò ra
quẹt cứa xây sát cả mặt mày, mới tới được bờ suối. Dòng nước
cạn chỉ cao tới lưng bắp chân nhưng chẩy xiết, lạnh cóng. Lòng
suối đầy sỏi đá lớn nhỏ bám đầy rêu, đạp lên trượt đứt xước bàn
chân, cổ chân, máu chẩy buốt sót đau nhói.
Nhà vệ sinh công cộng lộ thiên, ở sát bờ rào. Ban đêm ai cần đi
tiểu hoặc đại tiện thì phải ra ngoài nhà giam. Dẫy nhà chỉ có một
lối ra vào duy nhất, ở phiá đầu nhà, không cánh cửa. Mỗi lần đi
ra hay trở vào, đều phải cao giọng hô lớn : “ -báo cáo anh bộ đội
tôi đi tiểu, -báo cáo anh bộ đội tôi đi cầu, -báo cáo anh bộ đội tôi
đi tiểu vào, v.v…”

Tối hù chẳng thấy bóng anh bộ đội ở đâu, nhưng vẫn phải hô lớn
báo cáo, nếu không, tự dưng ở đâu anh ta quát : “-anh kia đi
đâu?”, là sẽ mắc hoạ lớn, bị đem nhốt ngay vì tội “có mưu đồ”

                                                              98
   93   94   95   96   97   98   99   100   101   102   103