Page 123 - Chạm vào tương lai
P. 123

ào ra cửa.

               * * *

               Mình nhấn chuông cửa nhà Josh lần thứ ba và thò đầu vào cửa sổ. Cái ba

           lô vẫn ở trên bàn sát tường, thế có nghĩa là cậu ấy chưa đi học. Mình nhìn

           đằng sau chậu cây cảnh, nhẹ người khi thấy chìa khóa dự phòng vẫn còn
           nguyên. Bê cái đĩa bánh quế bằng một tay, mình lách người vào nhà.

               Có tiếng nhạc ầm ầm dội xuống từ phòng Josh.


               “Josh à?” Mình gọi lớn từ dưới chân cầu thang. Không có tiếng trả lời.

               Từ tháng Mười hai đến giờ mình mới bước vào ngôi nhà này. Đó là một

           vài tuần sau khi Josh cố hôn mình, và hai đứa gần như không nói chuyện với
           nhau. Khi mẹ mình bảo mẹ và dượng Martin sẽ sang nhà Josh ăn tối và xem

           ti vi, mình bấm bụng sang với hi vọng nói chuyện với Josh vài phút gì đấy

           nhưng cậu nuốt vội chỗ thức ăn trong vòng ba phút rồi tót lên phòng riêng.

               Bức tường gần cầu thang được dán đầy ảnh của Josh và David từ nhỏ đến

           lớn, từng lớp học, từng tấm ảnh với đầu tóc xấu xí. Thậm chí hai anh em còn
           có dấu bàn tay gần mấy tấm hình từ thời tóc còn để chỏm.


               Mình  cắn  một  miếng  bánh  quế,  gõ  cửa  phòng  Josh.  Bên  trong  cậu  ấy
           đang rú bài hát Walking on Sunshine.


               Qua cánh cửa mình có thể nghe Josh hát: “And don’t it feel GOOD!”

               Mình xoay nắm cửa, mở cửa, và…

               Cậu đang hít đất trong chiếc quần sịp! Ngực cậu ấy trông rất nở nang,

           nhưng… cái quần sịp!

               “Emma!”

               Mình phì cười khi cậu ấy gỡ vội tấm khăn trải giường quấn quanh eo.

               Mặt cậu ấy đỏ bừng. “Cậu không nghe về chuyện cần phải gõ cửa à?”

               “Tớ có gõ,” mình nói, lắc lư đầu theo điệu nhạc. “Nhưng câu hỏi quan

           trọng hơn nữa là, cậu chưa nghe nói về quần cộc à?”

               Josh với lấy chiếc quần dài và mặc nó vào bên dưới tấm trải giường.

               Mình cắn thêm một miếng bánh quế nữa, nhìn quanh phòng. Vẫn như

           trước  đây,  quần  áo  vung  vãi  khắp  sàn,  tấm  poster  Tony  Hawk  trên  bàn

           gương và Cindy Crawford bên trên giường. Có một hộp bút dạ dành cho
   118   119   120   121   122   123   124   125   126   127   128