Page 116 - Chạm vào tương lai
P. 116

Tôi ngồi xuống mép nệm nhìn chằm chằm vào điện thoại. Nếu bố mẹ về

           nhà sớm, tôi không muốn họ nghe trộm cuộc điện thoại này. Tôi đã đủ căng

           thẳng, hồi hộp rồi. Tôi sang phòng bố mẹ, lấy chiếc điện thoại không dây

           trên cái bàn chỗ đầu giường và chạy xuống lầu.

               Tôi đi dạo ngang sân cỏ về phía đường cái. Mỗi lần Sydney đến lớp Chia
           sẻ ý tưởng, cô ấy thường tắt điện thoại di động và cho vào túi quần. Trông

           rất bụi và cool nữa. Tôi cố nhét chiếc không dây vào túi sau nhưng nó quá to

           nên không vừa.

               Khi tôi ra đến vỉa hè, một chiếc xe tải FedEx xồng xộc chạy qua. Tôi cẩn

           thận liếc qua liếc lại trước khi băng qua đường. Hôm nay dứt khoát không

           phải là ngày bị xe tải đâm. Hôm nay là ngày tận hưởng niềm vui được sống!
           Công viên Wagner có rất nhiều cây thích với đám lá xanh lục nhạt, những

           bụi tử đinh hương, và tiếng reo hò nô đùa của bọn trẻ.

               Tôi  biết  chính  xác  đi  bao  xa  thì  điện  thoại  không  mất  sóng.  Dạo  nghỉ

           xuân, khi đến thăm anh trai, tôi có gặp một con bé tại buổi đại nhạc hội ở

           Seatle. Hai đứa liên lạc với nhau được vài tuần nhưng tôi chưa khi nào kể
           cho bố mẹ nghe về nó. Cứ hễ khi nào nói chuyện điện thoại là tôi tót ra công

           viên. Vẫn có sóng bình thường, miễn là không đi quá mấy cái xích đu.

               Tôi đang mong hè này sẽ gặp lại con bé. Thậm chí David còn nói sẽ bao

           tôi tiền vé máy bay. Tôi nghĩ anh ấy vui khi nghe tôi nói chuyện về một đứa

           con  gái  khác  chứ  không  phải  Emma.  Nhưng  đứa  con  gái  ở  Seatle  không

           muốn có một mối quan hệ tình cảm cách xa về địa lí như thế. Sau khi tôi để
           lại một vài tin nhắn, con bé không thèm đáp mà gửi cho tôi một lá thư bảo

           hai đứa đã rất vui tại buổi hòa nhạc, nhưng có ý nghĩa gì đâu nếu niềm vui

           đó không kéo dài?

               Tôi nghe tiếng đóng cửa, quay sang thì thấy Emma khom người cột dây

           giày chạy bộ màu bạc. Khi em điều chỉnh chiếc Discman trên cánh tay, tôi

           chuyển chỗ ra đằng sau cái cây. Nếu Emma đi qua đây và Sydney gọi, em
           hoặc là tròn xoe mắt đứng nghe tôi thao thao hoặc là kè kè theo tôi ra sân

           chơi.

               Emma băng qua đường, chạy từ từ về phía đường dành cho người chạy

           bộ rồi biến mất khỏi tầm mắt tôi. Tôi tiếp tục đi tới chỗ thanh chắn bê tông
   111   112   113   114   115   116   117   118   119   120   121