Page 111 - Chạm vào tương lai
P. 111

mắt dõi theo mấy ngón tay em vân vê vành tai tôi.

               Em di di mấy móng tay xuống hai cánh tay tôi. Ôi trời, thích thế không

           biết.

               “Mỗi lần xuất tinh,” em nói tiếp, “cậu xuất ra khoảng bốn trăm triệu tinh

           trùng gì đấy. Mỗi lần mỗi khác.”

               “Tớ không muốn nói chuyện này nữa, nghiêm túc đấy.” Cái cách em di di
           mấy ngón tay ngược lên cánh tay tôi, cộng với chuyện tinh trùng khiến tôi

           cảm thấy mình đang căng cứng. Tôi khom người về phía trước một chút, ôm

           bụng.

               “Cậu chỉ làm thế với vai tớ thôi, có được không?” Tôi nói.

               Khi Emma rê mấy ngón tay ngược trở lại vai tôi, một tiếng “ping” phát ra

           từ máy tính như tiếng kim loại va vào nhau.

               “Một tin nhắn đấy!” Emma bò ra khỏi giường. “Tớ chưa từng được nhận

           tin nhắn bao giờ.”

               Tôi bắt ngồi bắt tréo chân, quay về phía màn hình.

               “Tên người gửi là DontCallMeCindy,” Emma nói. “Tớ không biết là ai

           nữa, nhưng thấy hỏi tớ có phải là Emma học trường Lake Forest không.”

           Vừa gõ Emma vừa nói to cho tôi biết em đang viết gì. “Cho tớ biết cậu là ai

           đã.”

               Tôi muốn tự mình đọc, nhưng tôi chưa đứng lên được. Một tin nhắn khác

           xuất hiện. Emma đọc một mình, rồi nheo nheo mắt nhìn tôi: “Cậu gặp rắc rối
           rồi.”

               “Cái gì? Tại sao?”

               Em đánh thêm vài từ rồi nhấp vào Enter. “Mới năm phút trước,” em nói,

           “cậu giảng cho tớ một bài về việc thay đổi tương lai. Nhưng có vẻ như chính

           cậu cũng đang muốn thay đổi nó đấy.”

               Tôi bật cười: “Cậu đang nói chuyện gì thế?”

               “Cậu rõ là đồ đạo đức giả! Sao Sydney Mills lại hỏi số điện thoại của

           cậu?”
   106   107   108   109   110   111   112   113   114   115   116