Page 16 - Chạm vào tương lai
P. 16

hay sao?”

               Emma ngẫm nghĩ một lúc về chuyện đó. “Thôi được,” em nói.

               Tôi nhấp chuột vào tấm ảnh, một màn hình mới xuất hiện. Hai đứa quan

           sát hình vuông lớn ở chính giữa từ từ bung ra từ đầu trang tới cuối trang. Ban

           đầu là sóng biển bập bềnh. Rồi đến khuôn mặt một người đàn ông. Anh ta
           đeo kính râm. Rồi những ngón tay nắm chặt cái mũi giống như kiếm của một

           con cá. Rồi tấm ảnh hiện ra đầy đủ, một người đàn ông đang đứng cạnh mũi

           của một chiếc thuyền câu.

               “Con cá to quá!” Tôi thốt lên. “Không rõ anh ta đang ở đâu nhỉ? Tớ đoán

           chắc là ở Florida.”

               “Anh ta hot đấy chứ!” Emma trầm trồ. “Đối với một người đàn ông ở độ

           tuổi này. Chả biết họ chụp ảnh này ở đâu nữa.”

               Cả hai giật mình khi nghe tiếng gõ dồn dập lên cánh cửa phòng Emma,

           rồi mẹ em bước vào.

               “Có thích cái máy mới này không con?” Cô ấy hỏi. “Hai đứa lướt web từ
           nãy đến giờ đấy à?”


               Emma từ từ quay về trước màn hình: “Tụi con đang nghiên cứu cá kiếm
           mà mẹ.”


               “Và cả những đức ông chồng tương lai nữa,” tôi đế thêm, và ngay lập tức
           lãnh một cái véo đau điếng.


               “Tụi con làm sau được không?” Cô ấy hỏi. “Marty phải gọi cho khách
           hàng trước bữa tối và dượng không thể gọi được nếu tụi con đang lên mạng.”

               “Nhưng con chưa xong mà,” Emma bảo. “Không biết con có vào lại được

           trang web này không nữa.”

               Em nói đúng. Nếu không vào lại được nữa thì sao? Cho dù đây chỉ là một

           trò đùa thì cũng có quá nhiều thứ để xem thử. Emma cần nói gì đó để thuyết

           phục mẹ cho online tiếp.

               “Chỉ có một đường dây điện thoại,” mẹ em nói tiếp.

               “Con viết tên cái website đó vào một mẩu giấy đi rồi lát sau vào lại. Nếu

           trang này có vấn đề gì thì…”

               “Không có đâu,” Emma nói, chộp lấy con chuột, thở nhè nhẹ rồi thoát
   11   12   13   14   15   16   17   18   19   20   21