Page 13 - Chạm vào tương lai
P. 13

“Làm ơn đi,” em nói rồi đi về phía cửa sổ.

               Tôi lay chuột. Màn hình chờ với những bức tường gạch đứng lại rồi biến

           mất. Một trang web hiện lên với những dòng chữ và những tấm ảnh nhỏ xíu

           rải khắp nơi như kính vạn hoa. Tôi không biết mình đang xem thứ gì nữa.

               “Người phụ nữ này giống cậu thật,” tôi nói. “Lạ quá!” Tôi đưa mắt sang

           Emma nhưng em đang mải nhìn chăm chăm ra bên ngoài. Cửa sổ phòng em
           nhìn xuống sân cỏ phía trước, cửa sổ phòng tắm trên tầng nhà tôi cũng vậy.

           “Chị ấy không giống y hệt cậu. Nhưng nếu cậu lớn tuổi hơn thì đúng là vậy.”

               “Cậu còn thấy gì nữa không?” Emma hỏi.


               “Chị ấy có tên giống cậu, chỉ có điều có thêm họ Jones ở cuối.”

               Trang web có tên “Facebook” ở đầu trang. Không theo một trật tự nào,

           hình ảnh và chữ vung vãi khắp nơi.

               “Cậu đâu có làm cái này, phải không?” Tôi hỏi. Năm nay tôi tham gia
           khóa học “Soạn thảo văn bản I” liên quan đến tạo, thay đổi và lưu tập tin lên

           máy. Emma học trước một năm nên em đang học “Word Processing II”.

               Em quay sang tôi, nhướng mày.

               “Mà cái này đâu phải là cậu không thể làm được,” tôi nói. Tựa hồ như

           Emma đã thiết kế trang web này trong

               khuôn khổ một bài tập về nhà, tự tạo ra một tương lai thú vị cho chính

           mình. Trong đó viết rằng Emma Nelson Jones học trung học ở trường hiện

           tại hai đứa đang học, giờ sống ở Florida, và cưới một anh chàng tên là Jordan

           Jones Jr. Tên của ông chồng nghe giả giả thế nào, nhưng ít ra em không lấy
           tên là Emma Nelson Graingner - theo họ của gã vận động viên điền kinh nọ -

           hay Emma Nelson Wilde - theo họ của đứa con trai bảnh bao mà em kết thân

           gần đây - đã là may rồi. Nhắc đến Graham mới nhớ, chẳng phải em nói là sẽ

           cắt đứt với đứa đó hay sao?

               Emma  ngồi  trên  mép  giường,  hai  tay  đặt  vào  giữa  hai  đùi.  “Cậu  nghĩ

           sao?”

               “Tớ không hoàn toàn chắc cậu định làm gì,” tôi bảo. “Cậu đang nói gì
           vậy?”

               “Chuyện này khi nào xong?” Tôi hỏi. “Cái gì khi nào xong?”
   8   9   10   11   12   13   14   15   16   17   18