Page 210 - Chạm vào tương lai
P. 210
“Bác nhớ học thuyết đấy,” ông nói. Ông xem hai người đàn ông đang
tranh cãi trên ti vi thêm vài giây nữa. “Nếu ta không ngăn những điều không
hay xảy ra thì nó sẽ lan rộng đến mức gần như không thể cứu vãn nổi.”
“Cháu cũng nghĩ vậy.”
“Ngay cả khi ta có thể nhìn lại cuộc chiến đó,” ông nói, “thì cũng không
cách nào chắc chắn được đã mất gì và đã cứu vãn được gì. Nhưng đó là vậy.
Lịch sử là một đống phân khi anh ở giữa nó.”
Tyson về, dựng cái ván trượt vào tường.
“Có chuyện gì đấy, ngài Mills?” Nó hỏi, chào theo kiểu nhà binh. “Ba, có
phải bố vừa nói lịch sử là một đống phân không?”
“Chúng ta đang nói về bài luận của Josh ấy mà,” bố nó nói. “Nói đến bài
tập về nhà mới nhớ, con đã ở nơi khỉ gió nào thế?”
Tyson cười ranh mãnh. “Với bạn. Bố để ý đến nhất cử nhất động của con
từ khi nào thế?”
Bố Tyson vo tròn chiếc khăn ăn, ném về phía Josh. “Làm bài tập về nhà
đi, T-bone, rồi phụ bố dọn dẹp một chút. Con tham gia luôn nhé, Josh. Có ăn
thì có làm chứ.”
* * *
Tiệm pizza GoodTimez có mấy cái bốt màu vàng và bàn màu cam phía
bên này và cửa hàng trò chơi điện tử phía bên kia. Nhưng cái chính là đứa
nhóc nào ở Lake Forest cũng muốn tổ chức sinh nhật ở đây. Từ ba cái cầu
tuột bằng nhựa - đỏ, xanh da trời và xanh lá cây - tụi nó trượt thẳng xuống
cái nhà bóng nhựa đủ màu sắc.
Cứ vài tuần nhà hàng lại đóng cửa để lấy hết bóng ra rửa. Hôm nay, theo
thông lệ, tôi ở lại để phụ giúp. Tyson lách người qua khe hở của tấm lưới bao
quanh nhà bóng để vào bên trong, ngay lập tức chỗ bóng ngập tới đầu gối.
Nó dìm cái xô trắng xuống múc lên một xô đầy bóng rồi đẩy nó ra bên ngoài
tấm lưới. Tôi mở một túi rác lớn màu đen, chìa ra cho Tyson đổ chỗ bóng
trong xô vào.
“Từ hôm đi với Sydney, chưa có gì tiến triển hả mày?” Tyson hỏi, múc
tiếp một xô bóng đầy nữa. “Có lẽ mai mày rủ nó đi ăn trưa đi. Tao biết thúc

