Page 211 - Chạm vào tương lai
P. 211

chuyện tiến triển nhanh là như thế nào mà.”

               Những người làm khác đang lau bàn, hút bụi và thu những đồng xu chơi

           game. Nhạc đang mở lớn hết cỡ nên họ không nghe được hai đứa tôi đang

           nói gì, nhưng tôi vẫn không thấy thoải mái khi nói đến chuyện này.

               “Vẫn còn sớm,” tôi nói khẽ. “Hai đứa tao đâu đã biết gì về nhau.”

               Tyson đổ cái xô đầy bóng vào túi rác trên tay tôi. “Này, nó đã lôi mày ra
           khỏi trường. Tao nghĩ nó muốn tìm hiểu mày.”


               “Có thể.” Tôi đặt cái túi đầy bóng sang một bên. “Nhưng có lẽ tao chưa
           sẵn sàng.”


               Tyson mở tấm lưới rộng vừa đủ để ném một quả bóng màu xanh lá vào
           trán tôi. “Sẵn sàng đi! Tao và mày đang nói về Sydney Mills đấy. Tao luôn

           ước mình là bạn của người đang cặp với nó.”

               Tôi mở một túi rác khác. “Sao mày không làm thằng đó luôn đi?”

               Tyson nghĩ một chút. “Không. Quá nhiều đứa bàn tán về mày.”

               Tôi nhặt quả bóng màu xanh lá dưới sàn lên, thả nó vào túi rác. “Gác

           chuyện đó sang một bên đi, có vẻ như mày và Kellan quay lại với nhau rồi

           hả?”

               Tyson không trả lời.

               “Đừng lo,” tôi nói. “Tao sẽ để Kellan tự kể với Emma chuyện đó, nếu nó

           chưa sẵn sàng. Nhưng mày coi chừng đấy. Emma định giảng cho mày một

           bài về…”

               “Không được làm tổn thương Kellan chứ gì, tao biết rồi.” Tyson ngồi dựa

           lưng vào chỗ viền đệm của nhà bóng. Số bóng đã lấy ra đủ để hai đầu gối nó
           nhô lên như hai hòn đảo ở trước ngực nó. Nó nhìn tôi qua lớp lưới. “Tao

           không bao giờ muốn làm Kellan bị tổn thương. Lần trước chỉ là tao chưa sẵn

           sàng thôi.”

               “Nhưng mày có thể hiểu tại sao Emma lo lắng rồi đấy,” tôi nói. “Cái lần

           hai đứa mày chia tay, Kellan đã quỵ ngã.”

               Tyson nhặt lên một trái bóng màu đỏ, ném nó vào cầu trượt màu xanh da

           trời. Nó lăn lên rồi rơi xuống lòng hồ.

               “Tụi tao thích nhau,” rốt cuộc nó lên tiếng. “Và hai đứa tao đã suy nghĩ
   206   207   208   209   210   211   212   213   214   215   216