Page 22 - Chạm vào tương lai
P. 22
4
JOSH
B ố mẹ tôi về muộn, nên bữa tối hôm nay nhà Templeton chỉ có trứng bác
và hot dog. Nếu hôm khác thì hẳn tôi đã thích nhưng hôm nay tôi thấy hơi
bần thần. Tôi cố gọi cho Emma trước khi cả nhà ngồi vào bàn ăn nhưng
đường dây nhà em bận.
“Trông con có vẻ không được vui,” bố vừa nói vừa chìa cái chảo rán về
phía đĩa tôi và bỏ thêm hot dog vào đó.
Điện thoại reo. Khi bố xuống phòng khách nghe máy, tôi cầm nĩa vẽ vòng
vòng quanh chỗ trứng. Trang web trên máy Emma không hiểu là thế nào. Có
thể đấy là một trò đùa, nhưng nếu là tôi, dứt khoát tôi không làm vậy. Nếu có
bịa ra chuyện tương lai của một ai đó, tôi sẽ cho vào nhiều thông tin gây sốc
hơn như trúng số hay tậu được một lâu đài ở Scotland chẳng hạn. Sao lại
nhọc công đưa vào toàn những chuyện vớ vẩn như nhuộm tóc hay những
chuyến đi câu chứ?
Bố quay trở lại bàn ăn: “Emma gọi. Bố bảo nó con sẽ gọi lại sau khi ăn
tối xong.”
“Emma thế nào?” Mẹ hỏi. “Con bé có muốn cái CD America Online đó
không?”
“CD-ROM,” tôi chữa lại, nhét vội một ít hot dog vào miệng để không
phải trả lời câu hỏi của mẹ.
“Cô Sheila có để con bé dùng AOL không?” Mẹ hỏi.
Tôi gật đầu, chọc nĩa vào một ít hot dog nữa. Emma gọi làm gì thế nhỉ?
Em biết bố mẹ tôi ghét nghe điện thoại vào bữa tối lắm cơ mà. Em đã tìm
thấy thông tin nào thiếu nhất quán để chứng minh cái trang web đó chỉ là
một trò đùa chưa? Hay em đã tìm ra thủ phạm rồi?
“Người ta đến tuổi vị thành niên thường thay đổi ghê quá,” bố nói, múc
một muỗng nước xốt cho vào trứng. “Con và Emma từng thân nhau là thế.
Hè trước bố mẹ bắt đầu lo rằng con cần phải chơi với những người bạn khác

