Page 25 - Chạm vào tương lai
P. 25

5



                                                       EMMA




              "N   ày!” Josh vừa gọi vừa đẩy cửa phòng mình.


               Mình đang nằm trên giường nhìn lên. Cậu ấy đứng ngay cửa phòng, cầm

           chìa khóa dự phòng bọn mình giấu dưới một hòn đá cạnh ga ra. Nó có cái

           móc khóa hình chú chó Scooby-Doo phát sáng khi ấn vào mũi.

               “Xin lỗi, tớ hơi lâu. Bố mẹ tớ bắt tớ cho chén bát vào máy rửa.” Josh cho
           hai tay vào túi. “Thế có chuyện gì vậy? Cậu phát hiện ra điều gì tệ lắm à?”


               Mình lo là nếu mình mà mở miệng ra lúc này thì sẽ khóc mất. Thì đấy,
           trông Josh cũng đã thấy kém thoải mái khi lên phòng mình rồi. Tựa hồ như

           là một nỗi buồn vì bọn mình đã từng làm cùng nhau mọi chuyện. Cậu ấy đã

           đạp xe cùng mình không biết bao nhiêu lần cái dạo bố mẹ mình chia tay. Đó

           là vào năm lớp năm. Khi Josh gãy chân lúc chơi pa tanh, mình đã quanh
           quẩn ở sân nhà cậu ấy trong khi tất cả những ai bọn mình biết đều đã đi bơi ở

           hồ Crown. Josh ngồi với mình trong đám cưới của mẹ mình vào tháng Chín

           năm vừa rồi, cấu vào cánh tay mình mỗi khi mình cố nén lại tiếng cười khúc

           khích không đúng lúc.

               Và giờ vẫn là cậu ấy, tuy vậy mọi chuyện giữa bọn mình có vẻ như sẽ

           không bao giờ dễ dàng như trước nữa.

               “Tớ đã lên được trang web đó lần nữa,” mình nói, lấy tay chùi mắt. “Nó

           khác rồi.”

               Mình bắt gặp Josh liếc mắt nhìn lên lọ hoa hồng đã héo rũ trên bàn trang
           điểm. Graham đã tặng cho mình trước buổi vũ hội khi hai đứa đang chụp ảnh

           trong sân nhà mình. Mình sẽ cố nhớ là phải mang vứt bó hoa đó đi sau khi

           Josh về.

               “Trong đó vẫn cho biết là Emma Nelson Jones học ở trường phổ thông

           trung học Lake Forest,” mình kể, “và đầu trang vẫn có chữ “Facebook”. Dù

           có nhấp chuột thế nào thì cái từ đó vẫn còn.”

               “Cậu có nghĩ Facebook là tên công ty của chị ấy không?” Josh hỏi.
   20   21   22   23   24   25   26   27   28   29   30