Page 68 - Chạm vào tương lai
P. 68

Adams, con bé mặc chiếc đầm tí xíu màu bạc. Hai người đó đến muộn và về

           sớm. Mình đi cùng Graham, mặc dù lúc đó mình cũng đã gần như kết thúc
           với cậu ta rồi. Bọn mình ngồi chung với nhóm bạn của cậu ta, và mình gần

           như không biết ai. Kellan, Tamika, Ruby và mấy đứa con gái nữa cùng đi

           chung chiếc limo và suốt cả buổi chân trần theo nhóm lớn nhảy nhót. Mình

           nhảy cùng bọn nó vài bài, cho đến khi Graham ung dung đi tới và lôi mình ra
           hòa vào một điệu slow. Josh và Tyson thậm chí còn không tới. Cả hai đến

           nhà Tyson và suốt đêm vùi đầu vào mấy cuộn băng video Tony Hawk chơi

           trượt ván.

               Sau ít phút ngắm bọn đom đóm, Josh để một cọng cỏ giữa hai ngón cái và

           khom người xuống thổi.

               “Thôi đi!” Mình rít lên. “Cậu biết tớ không thích thế cơ mà.”

               Josh thả cọng cỏ, quay sang mình. “Tớ xin lỗi chuyện lúc nãy,” cậu nói

           giọng trầm trầm. “Chuyện tớ nói về Graham sờ soạng cậu… Tớ hơi thô lỗ.”

               “Không sao mà,” mình nói, quay quay bánh xe trên chiếc giày pa tanh.

               Mình nằm ngả người lên cỏ nhìn lên trời. Không thấy sao Kim đâu, chỉ

           còn vành trăng khuyết. Khi nhìn lên bầu trời đầy sao, mình tự hỏi chuyện gì

           đã xảy ra với Diêm Vương tinh. Có phải nó bị sao Băng đụng không?

               “Thôi  mình  đi  nào,”  Josh  nói,  chỉ  vào  cái  đồng  hồ.  “Năm  phút  nữa  là

           Photomat đóng cửa rồi.”

               * * *

               “Ảnh của Nelson xong chưa ạ?” Mình vừa hỏi vừa đẩy cửa.

               Anh chàng đứng quầy lật giở mấy cái phong bì có tên bắt đầu chữ cái N

           và lấy ra cái của mình. Khi anh ta đưa cái gói, tai của Josh đỏ lựng lên. Mình
           đưa anh chàng tờ bạc mười đô và anh ta trả lại tiền thừa.


               Hai đứa đi ra và chạy qua mấy cửa hàng cho đến khi tới bên dưới một
           ngọn đèn đường. Mình xé cái phong bì ra. Đi trên giày pa tanh, mình gần cao

           bằng Josh. Trong một giây, chân cậu quệt nhẹ vào chân mình nhưng cậu vội

           dạt ra.

               Mấy tấm đầu tiên chụp mẹ và mình trong nhà bếp. Josh chạm vào xấp

           hình như muốn nói: nhanh đi nhanh đi.
   63   64   65   66   67   68   69   70   71   72   73