Page 71 - Chạm vào tương lai
P. 71

“Anh đang ở trường,” anh nói. “Anh đang ăn một tô Lucky Charms[1] và

           xem phần cuối của Fresh Prince of Bel-Air[2].” Tôi cam đoan là nếu David

           có gọi về nhà vào sáng mai thì thể nào anh cũng bảo bố mẹ là tối qua anh đã

           học bài cả đêm ở thư viện.

               [1] Một loại bột ngũ cốc do công ty thực phẩm General Mills sản xuất.

               [2] Bộ phim hài tình huống trên truyền hình Mỹ.

               “Tối nay bố mẹ cũng xem,” tôi nói. “Anh không thấy hãi khi biết anh có

           khiếu hài hước như bố mẹ hả?”

               “Chút xíu thôi,” anh nói. “Nhưng có Will Smiths! Anh đã khi nào nói với

           chú mày là mỗi lần anh ta bắt đầu đọc rap bài hát nền, anh lại nhớ về cái lần
           chú mày cố làm như vậy lúc còn học cấp hai…”


               “Em nhớ,” tôi ngắt lời anh. “Nhưng đó không phải là lí do em gọi cho
           anh.”

               “Đương nhiên là không rồi,” anh nói. “Vậy chuyện gì thế, Xốt Cà?”

               “Một cô gái,” tôi nói.


               Tôi nghe có tiếng tắt ti vi. “Xinh không?”

               “Tuyệt trần. Bọn con trai trong trường đứa nào cũng xin chết để được hẹn

           hò với cô ấy.”

               “Thế con bé có thích chú mày không?” David hỏi. “Em trai của anh cơ

           mà!”

               “Không…  chưa  thích.”  Tôi  hít  một  hơi  thật  sâu.  “Khó  giải  thích  lắm,
           nhưng em nghĩ có thể cuối cùng cô ấy sẽ thích em.”

               “Chú mày biết con bé như thế nào?”


               “Không. Không hẳn vậy. Bọn em học chung lớp Chia sẻ ý tưởng, nhưng
           cô ấy học trên em một lớp.”


               “Chú mày đã nói chuyện với con bé đó lần nào chưa?” “Chưa.”

               “Chưa?” Anh hỏi. “Chưa.”

               “Vậy có vẻ như con bé là người trong mộng của chú mày nhỉ?” Anh nói.

           “Được rồi. Chú mày chỉ cần phá vỡ khoảng cách.”

               “Đó là điều em thấy khó nhất.”
   66   67   68   69   70   71   72   73   74   75   76