Page 8 - Chạm vào tương lai
P. 8

Mình cân nhắc liệu có nên cho dừng tải để gọi đến nhà Graham xem cậu

           ta có nhà hay không. Nếu cậu ta trả lời, mình sẽ dập máy. Nhưng Kellan bảo

           có dịch vụ mới cho phép hiển thị số người gọi trên máy. Không, mình lớn rồi

           mà. Mình không thể cứ trốn trong phòng mãi được. Nếu thấy Graham ở công
           viên, mình sẽ chỉ vẫy tay và hét lên: “Tớ phải chạy tiếp đây.”

               Mình thay quần soóc và áo nịt ngực chạy bộ, rồi buộc mớ tóc xoăn ra

           đằng sau. Đeo chiếc Discman quanh cánh tay bằng khóa Velco rồi bước ra

           sân trước làm vài động tác co duỗi. Cửa ga ra nhà Josh bật mở, một lúc sau

           cậu ấy phi ra trên chiếc ván trượt.

               Trông thấy mình, cậu ấy dừng lại ở lối đi vào nhà: “Cậu cho tải về chưa?”

               “Rồi,  nhưng  còn  lâu  mới  xong.  Cậu  đi  đâu  đấy?”  “SkateRats,”  cậu  ấy

           đáp. “Tớ cần mua bánh mới.” “Chúc vui nhé,” mình nói với theo khi cậu ấy

           nhấn ván trượt ra đường.

               Nếu là trước đây chắc hai đứa sẽ nói chuyện với nhau lâu hơn, giờ thì chỉ
           có vài câu thế thôi. Mình chạy lên vỉa hè rồi rẽ trái, chạy đến cuối dãy nhà

           mình, băng qua đường cái rồi vào con đường dẫn tới công viên. Mình nhấn

           nút play trên chiếc Discman. Kellan đã làm chiếc đĩa chạy bộ này cho mình,

           bắt đầu là Alanis Morrissette, rồi tới Pearl Jam, và cuối cùng là Matthews.

               Mình chạy một mạch ba dặm theo kiểu nước rút, nhẹ cả người khi không

           trông thấy ai chơi ném đĩa cả. Khi chạy về đến gần đường nhà mình, tiếng
           guitar mở đầu của bản Crash into me lại tiếp tục.

               Lost for you, mình mấp máy miệng hát theo. I’m so lost for you. Lời bài

           hát luôn khiến mình nghĩ đến Cody Grainger. Anh ấy ở trong đội điền kinh

           với mình. Anh ấy lớn hơn mình hai tuổi và là một vận động viên chạy nước

           rút thuộc hạng siêu đẳng, xếp trong top hai mươi toàn bang. Mùa xuân vừa
           rồi, trên đường về nhà sau cuộc thi đấu, anh ấy ngồi bên cạnh mình và kể

           cho mình nghe đủ thứ chuyện về những hướng đạo sinh trường đại học đã

           gọi anh ấy. Một lúc sau, mình không thể chống cự lại cơn ngáp, anh ấy bèn

           để mình tựa đầu vào vai anh ấy. Mình nhắm mắt lại, vờ như đã ngủ say,
           nhưng kì thực mình vẫn đang nghĩ. Cho dù mình không tin vào tình yêu đích

           thực thì đối với Cody, mình vẫn cần xem lại.

               Kellan bảo mình đang bị ảo tưởng về anh ấy, nhưng nó mới đúng là như
   3   4   5   6   7   8   9   10   11   12   13