Page 131 - Chạm vào tương lai
P. 131
làm thế vì Sydney thì hơi buồn đấy. Vì cậu cứ thử nghĩ đi, cậu thậm chí có
biết gì về con bé đó đâu.”
“Tớ chưa biết gì về cô ấy,” tôi nói. “Nhưng sắp rồi.” “Ồ thế à? Nó gọi
cho cậu tối qua à?”
Đó là câu hỏi tôi hi vọng tránh được.
“Bởi vì nếu nó không gọi,” Emma nói tiếp, “có thể nó đang suy nghĩ lại.”
Tôi không nói gì. Nếu Emma đúng thì sao? Sydney và tôi không thực sự
biết nhau. Có thể cô ấy để ý tôi trong lớp
Chia sẻ ý tưởng sớm hơn tôi nghĩ, nhưng giờ mọi chuyện đang chuyển
dịch theo hướng sẽ đẩy hai đứa tôi ra xa.
Emma chồm qua vai tôi, vào lại AOL.
“Không vấn đề gì,” tôi nói. “Tớ không mong cô ấy gọi ngay cho tớ.”
Trước khi qua đây, tôi đã mang điện thoại sang phòng tắm và gắn vào dây
cắm gần tủ thuốc. Tôi mở cửa sổ phòng tắm và đặt điện thoại lên bậu cửa.
Nếu nó reo, tôi sẽ có thể nghe được từ phòng của Emma. Rồi tôi mang cái
không dây từ phòng bố mẹ ra đặt ở cửa trước. Như thế tôi có thể ra khỏi nhà
Emma, chạy băng qua sân và trả lời cái không dây trước khi Sydney dập
máy.
“Cậu nói đúng,” Emma nói. “Nó sẽ không gọi cho cậu ngay đâu. Nó đang
làm chảnh đấy.”
“Cậu nghĩ thế à?” Tôi hỏi. “Kiểu là vậy mà,” Emma nói.
Emma và Kellan đã bỏ ra nhiều giờ đồng hồ nói chuyện về các mối quan
hệ tình cảm và làm các bài trắc nghiệm tâm lí trên tạp chí. Bất kì lúc nào tôi
đưa ra ý kiến của mình về những chuyện tương tự thì hai nàng chỉ phá lên
cười bảo tôi là đồ không biết gì.
Emma cho chạy đến mấy comment của em trên trang Facebook rồi đọc kĩ
từng cái một.
“Khó nói quá,” em nói. “Nhưng tớ nghĩ Kevin Storm có thể là lính cứu
hỏa hay bác sĩ gì đấy.”
Cho dù Sydney có chảnh thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ gọi cho tôi thôi. Nếu
không thì cô ấy hỏi số điện thoại của tôi làm gì? Tôi ghét Emma cứ cố nhét

