Page 136 - Chạm vào tương lai
P. 136

Bãi đỗ xe của trường chật cứng, vẫn còn chỗ trống nhưng ở mãi gần sân

           bóng. Mình cho xe vào một chỗ, liếc nhìn Josh. Cậu chưa nói thêm gì sau lần

           hỏi có dừng lại mua bánh rán được không.

               * * *

               Mình  len  lén  lẩn  vào  đội  nhạc,  thầy  Markowittz  không  thấy  mình  tới

           muộn. Thầy đang mải sắp xếp đội hình tụi con gái trong đội cờ chuẩn bị cho
           buổi diễu hành nhân ngày tưởng niệm những người đã hi sinh trong cuộc

           Nội chiến Mỹ.

               Mình  có  cảm  giác  hôm  nay  Josh  sẽ  không  gặp  may  với  giáo  viên  lớp

           điểm danh đầu buổi, và điều này khiến mình thấy khoái trá. Cái cách cậu ấy

           chạy bổ về nhà nghe điện thoại hồi sáng khiến mình khó chịu quá. Và mình

           không  hiểu  tại  sao  cậu  ấy  không  kể  cho  mình  nghe  có  phải  Sydney  gọi

           không. Khi mình gọi cho ông chồng đầu tiên, ít ra mình cũng nghĩ sẽ kể Josh
           nghe cơ mà.

               Thôi kệ! Josh có thể kể với bất kì ai cậu ấy muốn. Mình đã có Kevin

           Storm đang đợi mình. Nhưng vấn đề là, mười lăm năm nữa mới tới lúc đó.

           Hôm nay, trong khi Josh đang trở nên nghiêm túc với Sydney còn mình lại

           phải lấn cấn với…

               “Emma.”

               Graham.

               Cậu ta gõ dùi trống lên đùi mình. “Cậu thế nào?” Cậu ta hỏi, ngồi xuống

           chiếc ghế trống sát mình. “Tớ nghĩ chắc cậu muốn biết chuyện bố mẹ tớ sẽ
           đi chơi cuối tuần này.


               Có nghĩa là ngoài tớ ra, không có ai ở nhà cả.”

               “Tớ có thể đoán được ý cậu là gì.”

               “Vậy cậu đến nhà tớ và hai đứa mình sẽ không bị ai làm phiền hết.”

               Mình nhìn chằm chằm vào khuôn nhạc. Tối qua, khi nghĩ về cuộc sống

           với Kevin Storm sau này, mình đã thề sẽ cắt đứt với Graham.

               “Cậu có muốn tham gia buổi đốt lửa mừng tối thứ Sáu này không?” Cậu

           ta hỏi. “Sau đó bọn mình về nhà tớ nhé!”

               Mình nghĩ về điều Josh đã nói sáng nay. Đi chơi với nhau mỗi ngày khi
   131   132   133   134   135   136   137   138   139   140   141