Page 133 - Chạm vào tương lai
P. 133

rất nhiều trong suốt các bữa ăn trưa. Tôi khoe tấm ảnh nó cho đằng sau có số

           điện thoại viết bằng mực màu hồng. Tôi khoe lung tung vì nó xinh, đồng thời
           cũng muốn làm Emma phát ghen.


               “Chuyện đó khác,” tôi nói. “Một mối quan hệ cách xa về địa lý là một
           chuyện. Nhưng đi chơi với nhau mỗi ngày khi cậu không thực sự thích ai

           đấy, chẳng phải là rất khó khăn hay sao? Tớ nghĩ tốt hơn là thích ai đó ngay

           từ đầu trước rồi mới phải lòng nhau.”

               “Thế cậu thích Sydney à?” Emma hỏi.

               Tôi nhìn về phía nhà mình. Cái điện thoại đang nằm im lìm trên bậu cửa

           sổ phòng tắm. Tôi muốn nói: Ừ, đương nhiên là tớ thích Sydney. Cô ấy đẹp,

           và bất cứ khi nào tôi trông thấy cô ấy nói chuyện với mọi người, cô ấy luôn
           có vẻ rất dễ thương. Nhưng có thể nào tôi sẽ phải lòng cô ấy đến phát rồ

           không? Điều này chắc chắn xảy ra, phải không?

               “Cậu và tớ khác nhau,” Emma nói. “Cậu luôn nhìn mọi thứ theo hướng

           lâu dài, và cậu sẽ ở với người đó cho đến khi cậu biết chắc là hai người

           không hợp. Đó là lí do tại sao tớ biết cậu không thành thật khi cậu bảo cậu
           cắt đứt với con bé ở Seatle. Cậu chỉ nói những điều tích cực về nó, nên cậu

           sẽ không bao giờ cắt đứt với nó.”

               Emma nhìn tôi cười dịu dàng, không chỉ trích.


               “Đó không phải là điều cậu đang tìm kiếm chứ?” Tôi hỏi.

               “Đó là điều làm cho cậu trở thành một người bạn trai hoàn hảo, nhưng
           cũng có nghĩa là tim cậu sẽ tan vỡ nhiều lần.” Emma hất đầu về phía cái

           danh sách trên tay tôi. “Tớ không nghĩ bọn mình nên tra bất kì ai ở đấy nữa

           đâu.”

               Tôi xé mảnh giấy làm hai ngay đường gấp có sẵn. “Tớ cũng nghĩ vậy

           đấy.”

               “Tốt rồi,” Emma nói. “Bọn mình sẽ không tra Kellan hay… Tyson… hay

           bất kì ai nữa.”

               “Anh trai tớ, bố mẹ tớ, không ai nữa,” tôi nói thêm.

               “Bởi vì nếu có chuyện gì tệ xảy ra giữa bây giờ và tương lai thì sao? Nếu

           bọn mình không thể tìm ra chính xác chuyện gì xảy ra thì bọn mình sẽ điên
           cuồng cố gắng tìm hiểu mất thôi.”
   128   129   130   131   132   133   134   135   136   137   138