Page 170 - Chạm vào tương lai
P. 170

Chính xác. Emma đã cắt đứt với Graham rồi đong đưa với Cody ở hành

           lang. Anna Bloom viết số điện thoại của nó lên bìa kẹp hồ sơ của tôi. Sydney

           cho tôi đi nhờ xe về nhà. Mặc dù rất tò mò về việc mọi chuyện đã ảnh hưởng

           đến  tương  lai  của  Emma  như  thế  nào  nhưng  tôi  cũng  thực  sự  lo  lắng  về
           tương lai của chính mình.

               Tôi chộp lấy cái ba lô và hích tấm ván trượt lên, đưa tay đón lấy. “Tớ sẵn

           sàng xem tương lai của cậu,” tôi nói rồi đi theo Emma, “nhưng tớ muốn để

           yên tương lai của tớ đấy.”

               “Để  yên  tương  lai  của  cậu?”  Emma  liếc  tôi.  “Cậu  không  muốn  biết

           chuyến đi nhờ xe vừa rồi đã ảnh hưởng đến tương lai của cậu như thế nào

           à?”

               Mấy cái chuông gió treo ngoài hiên nhà em va vào nhau leng keng leng

           keng.

               “Chuyện Sydney cho tớ đi nhờ xe về nhà không thay đổi điều gì cả,” tôi
           nói, dựng tấm ván trượt lên hàng rào chắn.

               Emma ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi. Không nói lời nào nhưng ý

           em đã rõ: Để rồi xem.

               * * *


               Khi hai đứa lên đến phòng em, Emma chộp lấy bộ quần áo để thay rồi
           chạy biến xuống tầng dưới. Một phút sau, em quay lại với chiếc quần soóc

           bé xíu màu trắng và áo thun cổ chữ V. Những lọn tóc xoăn buông lơi quanh

           mặt và cổ em nhưng trông em có vẻ vẫn rất bực mình.

               Tôi để cái ba lô trên sàn ngay chân giường em. “Tại sao lúc nãy cậu mặc

           áo choàng?” Tôi hỏi.

               Emma ngồi trước màn hình vi tính, quay lưng về phía tôi. “Tớ định đi

           tắm vì Kellan và tớ mới đi bơi ở hồ về. Nó cần nói chuyện. Bạn tốt mà, nên
           tớ đi với nó.”


               Có phải em đang ám chỉ tôi không phải là bạn tốt?

               “Tớ xin lỗi,” tôi nói. “Tớ không nhớ cậu nói cậu cần nói chuyện.”

               “Suốt ngày hôm nay tớ đã cố tìm cách nói chuyện với cậu!” Emma nói.
           “Nhưng cậu lại hoặc là tán tỉnh bất kì đứa con gái nào, hoặc tranh cãi với tớ
   165   166   167   168   169   170   171   172   173   174   175