Page 174 - Chạm vào tương lai
P. 174
Tôi ngồi xuống giường của Emma và khom người về phía trước, hai ngón
cái ấn vào hai bên thái dương. Đây là một hành động liều lĩnh. Emma không
quan tâm đến những gì xảy ra với tương lai của em vì em không muốn cái
tương lai đó. Tất cả những gì em quan tâm bây giờ là Cody. Nhưng vì trên
Facebook không thấy có nói gì về anh ta nên em không mất mát gì.
Emma rên rỉ: “Có vẻ như tớ vẫn chỉ hạnh phúc giống như hôm trước thôi.
Tớ muốn hơn nữa.”
“Làm sao cậu biết được là trong tương lai cậu sẽ không hạnh phúc?” Tôi
hỏi. “Tớ nghĩ cậu thích Kevin Storm mà.”
“Bọn tớ tới nhà hàng yêu thích của Kevin,” Emma nói. “Còn cô trông trẻ
nhà tớ thì có thói quen đến muộn.”
“Cậu săm soi quá đấy,” tôi nói.
Emma liếc tôi. “Nếu tớ khiến mọi chuyện rối tung lên, tớ sẽ thay đổi được
nó.”
“Cậu không thể thay đổi nó được!”
“Cậu không chơi, nhớ không? Và nếu tớ khiến mọi việc tệ đi thì tớ sẽ lại
tiếp tục làm cho đến khi mọi chuyện trở nên tốt hơn. Tớ có thể nhấp vào icon
Refresh cả đêm nếu cần phải vậy.”
“Tớ về đây!” Tôi nói, đi ra cửa. “Tớ phát mệt với Facebook rồi. Tớ không
muốn quan tâm đến tương lai nữa.” “Đó là bởi cậu sợ,” Emma nói. “Cậu
không biết tại sao Sydney thích cậu, nên cậu sợ tớ làm gì đấy khiến cho mối
quan hệ tình cảm son sắt giữa hai cậu gãy đổ chứ gì.” “Sydney có nhiều lí do
để thích tớ,” tôi nói.
“Liệt kê ba lí do đi,” tôi nói. “Thật ngu ngốc.”
“Cậu không thể, phải không?” Em nói. “Cậu sợ thực tại.” “Nếu có bất kì
ai trong căn phòng này sợ thực tại,” tôi nói, “thì đó cũng không phải là tớ.”
“Chính vậy,” Emma di chuyển mũi tên ra khỏi icon Refresh rồi nhấp vào
mục Friends. “Cậu định làm gì?”
“Tớ vào trang của cậu. Có thể tương lai của tớ không hoàn hảo nhưng tớ
mệt mỏi vì cậu cứ hành xử như thể cậu tốt hơn tớ vì tương lai của cậu rất huy
hoàng.”

