Page 165 - Chạm vào tương lai
P. 165
“Tớ cũng từng nghiện Archie đấy,” tôi nói. Cô cười khanh khách: “Thảo
nào.”
“Sao hả? Vì tớ cũng có tóc đỏ à?”
“Tớ thậm chí không nghĩ đến điều đó,” cô bảo. “Nhưng tớ tin chắc rằng
bọn con trai đứa nào cũng thầm tôn sùng Archie. Anh là một chàng trai trung
bình có hai cô gái đẹp đánh nhau vì mình. Đừng có nói với tớ là bọn con trai
không mơ tưởng về chuyện đó nhé!”
Một cô gái đẹp là đủ với tôi rồi.
“Cả hai ông chồng chưa cưới của hai chị gái tớ đều sưu tập truyện tranh,”
cô tiếp tục. “Thỉnh thoảng bố tớ tham gia hội nghị cùng họ, nhưng họ chỉ
cắm mặt vào mớ truyện tranh về người biến dị và siêu nhân. Bản thân tớ cho
rằng những ai thích Archie đều là người tốt.”
Cô ấy là con gái của một người cha như vậy. Rất dễ thương. Tôi tự hỏi
liệu nhà họ có còn đến các hội nghị truyện tranh khi tôi về làm rể không. Dù
chuyện này thật buồn cười nhưng tôi cũng sẽ đi theo.
Hai đứa dừng lại trước một cột đèn giao thông và Sydney quay sang tôi
nói: “Cảm ơn cậu vì những điều cậu nói trong lớp hôm nọ, về sự tinh tế.”
“Bản tính e thẹn của con người,” tôi nói, giọng lí nhí. Cô ấy gật đầu và
nhấn ga. “Tớ biết cậu chỉ nói điều cậu nghĩ là đúng thôi, nhưng theo cách
khiến tớ cảm thấy như cậu bênh vực cho tớ vậy. Vậy nên cảm ơn cậu.”
“Không có gì.”
Sydney mỉm cười, vén tóc ra sau tai. “Dù sao, tớ cũng rất háo hức về
Chia sẻ thời gian. Nghỉ ngơi vài tuần một năm tại một vài nơi mát mẻ nhất
thế giới. Cậu đã từng tới Acapulco chưa? Nhà tớ đến đấy hồi tháng Giêng,
nơi đó rất đẹp.”
Acapulco? Đó là một trong những nơi Sydney và tôi sẽ đến trong tương
lai. Có phải cái slide show cô sắp xem dẫn tới những Chia sẻ thời gian nơi
hai đứa chúng tôi sẽ đến đó nghỉ ngơi?
“Thế cậu đã đi Wakiki chưa?” Tôi hỏi. “Tớ lúc nào cũng muốn đến đó.”
Sydney nhìn sang tôi, mắt mở to. “Ở Wakiki có Chia sẻ thời gian ư?
Được rồi, giờ tớ thực sự muốn bố mẹ tớ mua gói đó. Họ còn có cả jumbo

