Page 177 - Chạm vào tương lai
P. 177

Josh nói như tát nước vào mặt mình. Mình thu bàn tay lại thành nắm đấm.

           “Cậu thôi đi, không thì ra khỏi phòng tớ ngay.”

               “Tớ về đây!” Cậu ấy nói.

               Ngay  khi  Josh  bước  xuống  cầu  thang,  mình  nằm  vật  ra  giường.  Mình

           khóc nức nở, vai rung lên bần bật. Mình nhìn chằm chằm lên tấm ván xốp

           bên trên đầu giường, nhìn vào tất cả những tấm ảnh của bọn mình. Kellan,
           Tyson, Josh và mình trong nhà bóng ở GoodTimez. Mình chụp tấm ảnh đó

           từ năm ngoái. Trong một lúc nào đó ở tương lai thậm chí mình còn post nó

           lên album trên Facebook nữa. Giờ thì hết rồi. Mình gỡ tấm ảnh đó ra khỏi

           tấm ván, xé nát và ném vào thùng rác.

               * * *

               Mình nhìn ra cửa sổ về phía phòng tắm của Josh, nhưng rèm kéo kín mít.

           Mới sáng nay, cậu ấy để điện thoại trên bậu cửa sổ, đợi Sydney gọi. Mình

           không làm cậu ấy bẽ mặt bằng cách trêu chuyện đó là vì bạn bè ai lại hành
           xử như thế.

               Ta  không  được  phán  xét  bạn  bè.  Ta  không  được  làm  bẽ  mặt  bạn  bè.

           Nhưng mình cược là cậu ấy luôn phán xét mình. Như sáng nay đấy, cậu ấy

           phán xét chuyện mình đã hẹn hò với Kyle và Graham ngay cả khi mà mình

           không yêu hai người đó. Lúc ăn trưa, cậu ấy còn bảo mình nên xin cậu ấy tư

           vấn nếu muốn tiến đến một mối quan hệ lãng mạn. Cậu ấy cứ nghĩ mình lúc
           nào cũng cứ chăm chăm hẹn hò hết người này đến người nọ không bằng.

               Quên cậu ta đi.

               Mình lại ngồi trước màn hình vi tính.


               Quên những giao kèo với cậu ta về Facebook đi.

               Đây rồi, tấm ảnh mình chụp cùng chồng ở London.

               Mình phóng hình to lên. Tóc mình sáng hơn, và mình quàng một chiếc

           khăn màu cam. Kevin không cao hơn mình là mấy, mắt anh màu nâu sẫm.

           Đằng sau là đồng hồ Big Ben. Kevin đang bồng một đứa bé trên tay. Một
           đứa khác, lớn hơn, đang ló mặt ra giữa hai đầu gối mình.

               Emma Storm

               Ước gì có một chiếc áo mưa tốt hơn. Và được ngủ nhiều hơn. Và một
   172   173   174   175   176   177   178   179   180   181   182