Page 180 - Chạm vào tương lai
P. 180
“Emma!” Dượng Martin gọi.
Dượng về nhà được bao lâu rồi nhỉ? Mình hi vọng dượng không nghe
mình và Josh cãi nhau.
“Con có trên lầu không?” Dượng hỏi. “Bố con gọi đó.” Mình tháo dây
điện thoại ra khỏi máy tính và gắn nó vào điện thoại, chân giẫm phải chỗ
nước bẩn lúc nãy. Lúc này mình không có tâm trạng để nói chuyện với bất kì
ai, nhất là bố. Mình cảm thấy có lỗi vì chưa gọi điện cảm ơn ông. Thêm nữa,
ông nói chuyện trên điện thoại rất tình cảm, điều này chỉ khiến mình cảm
thấy tệ hơn thôi.
“Chào bố,” mình nói.
“Có chuyện gì à con?” Bố hỏi giọng nghiêm túc. “Bố để lại lời nhắn hồi
cuối tuần, hôm thứ Hai nhắn thêm lần nữa, nhưng không thấy con trả lời.
Hôm nay là thứ Ba đó Emma. Mẹ con bảo cái máy tính đến từ hôm thứ
Bảy.”
Bây giờ mình không thể làm điều này. “Con biết. Con đã viết email cho
bố rồi, nhưng…”
“Bận tới nỗi không có thời gian cảm ơn bố sao? Bố tin chắc một điều là
bố đã dạy con biết…”
“Thôi đi bố! Bây giờ bố cũng đang dạy con đấy.” Ông khựng lại. “Không
công bằng.”
“Công bằng?” Mình lớn giọng. “Bố có một gia đình mới và bố đang cố
gạt con ra bằng cách mua cho con những món quà. Chuyện đó công bằng sao
bố?”
“Bố không biết cái thái độ này đến từ…”
Mình dập máy.

