Page 255 - Chạm vào tương lai
P. 255

cho xe đỗ cạnh xe cậu ấy. Một anh lớp mười hai ngồi trên ghế phụ, và một

           anh khác ngồi đằng sau giữ một đống củi.

               “Kell!” Tyson kêu lên, nhảy ra khỏi xe. “Chào, Em!” Kellan mở cửa xe,

           bước xuống. “Bọn tớ có tên mà,” nó nói. “Tên nào cũng có hai âm tiết.”

               Hai anh kia vỗ lưng Tyson, rồi mỗi anh ôm một bó củi đi về phía rừng
           thông.

               Tyson đi vòng ra phía sau chiếc xe tải rồi dọn nốt chỗ củi còn lại.


               “Muốn phụ một tay không?” Cậu hỏi. “Từ đây đến chỗ đốt lửa mừng chỉ
           có một quãng ngắn thôi.”


               Kellan khoanh tay trước ngực. “Tớ trông giống người sinh ra để làm công
           việc tay chân này lắm hả?”


               Mình cầm lên hai khúc củi.

               “Cảm ơn nhé, Emma,” Tyson nói, lắc đầu, hướng ánh mắt về phía Kellan.
           “Ít ra cũng còn có người biết thế nào là có ích.”

               Kellan nâng cốp chiếc xe tải lên, rồi đóng lại. “Nhìn này, có ích này.”


               Nó đi phăm phăm về phía trước, Tyson theo sau. Mình xốc xốc chỗ củi
           trên tay, hít một hơi sâu, rồi đi theo hai đứa.


               * * *

               Bầu trời tím thẫm với một dải mỏng màu hổ phách giăng bên trên ngọn

           cây. Hầu hết ánh sáng chỗ này đều phát ra từ sáu đống lửa lung linh rải khắp
           bờ hồ. Bên kia hồ Crown Lake là bãi biển công cộng. Mình chỉ có thể trông

           thấy bóng mờ mờ của những quầy bán hàng và gian hàng.

               “Ai muốn uống bia không?” Một cậu hỏi. Anh ta là học sinh mười hai.

           Scott phải không nhỉ? Anh ta lấy cho mình một lon rồi giơ cái thùng với năm

           lon còn lại trước mặt bọn mình.

               “Không, cảm ơn anh,” mình nói.

               Kellan giơ lon Sprite của nó lên. Nếu Scott đưa cho nó một lon bia, có thể

           mình đã ngăn lại kẻo nó uống say để rồi tối nay đưa ra những quyết định
           kém sáng suốt.


               Tyson đưa mắt nhìn chỗ bia nhưng Kellan ấn đầu cậu xuống, bắt cậu phải
           lắc đầu.
   250   251   252   253   254   255   256   257   258   259   260