Page 252 - Chạm vào tương lai
P. 252

một tiếng đồng hồ.”

               Tôi dám chắc là bố mẹ quyết định vậy là bởi tôi bảo anh David đi học tận

           Seattle để thoát khỏi bố mẹ. “Con không nghĩ con cần thêm một giờ nữa đâu

           ạ. Con thấy mệt lắm.”

               “Được, nếu con đổi ý,” mẹ nói, “thì lúc nào cũng có thể gọi về cho bố mẹ
           bằng điện thoại của cô bé đó.”

               Tôi đứng lên. “Con chuẩn bị đi đây.”


               * * *

               Sydney gọi bằng điện thoại di động để báo cho tôi biết cô ấy sẽ đến muộn

           vài phút. Một trong hai anh rể của cô ấy, tôi không biết là vị hôn phu của chị
           nào, phải đi lấy gì đó cho bố mẹ cô ấy nên đã mượn xe của cô ấy. Anh ấy

           vừa về được một lúc thôi.

               Một ngày nào đó tôi sẽ gặp hai ông anh rể này, và tôi tự hỏi chúng tôi sẽ

           giống nhau như thế nào. Anh David có thể sẽ gọi họ là những gã gió chiều

           nào xoay chiều ấy. Có thể anh đúng khi gọi tôi vậy nhưng tôi không chắc tôi
           muốn là người kiểu ấy không nữa. Có thể tôi muốn học đại học ở một nơi

           nào khác, như một ngôi trường chuyên về nghệ thuật thị giác chẳng hạn.

           Mặc dù Waikiki và Acapulco có thể tuyệt thật đấy, nhưng chuyến nghỉ mát

           trong mơ của tôi có thể là đi bộ dường dài trên núi hay đi xe lửa vòng quanh

           châu Âu.

               Chuông cửa reo khi tôi đang đánh răng. Vừa định bảo đừng mở cửa thì tôi
           nghe thấy bố mẹ mở cửa mất rồi.

               Tôi lao xuống lầu, mặc chiếc áo len dài tay chui đầu màu đen. Khi tôi ra

           đến cửa thì Sydney đang đứng đó, cô ấy mặc chiếc đầm hở vai dài tới đầu

           gối. Tóc cô ấy gợn sóng, buông xõa sau lưng. Cô ấy mỉm cười và trò chuyện

           với bố mẹ tôi, bố tôi thì ngắm nghía chiếc đi động của cô ấy.

               “Chào con yêu,” mẹ nói. Mẹ nhìn tôi, nhướng mày. “Con nói với chúng

           ta là Sydney xinh thì hơi khiêm tốn đấy.”

               Sydney nghiêng nghiêng đầu. “Cảm ơn cô Templeton. Cô quá lời đấy ạ.”

               Tôi lấy điện thoại của Sydney từ tay bố rồi trả nó lại cho Sydney. “Đi

           chưa?”
   247   248   249   250   251   252   253   254   255   256   257