Page 256 - Chạm vào tương lai
P. 256

“Đừng có mà mơ về bia bọt nhé,” nó đe. “Cậu lái xe đấy.” “Ừ,” Tyson

           nói. “Bố tớ sẽ giết tớ.”

               “Và tớ sẽ vùi xác cậu trong bê tông ướt,” Kellan nói thêm. Scott nhún vai,

           tiếp tục đi về phía bãi.

               Ba đứa mình đến gần đống lửa hơn. Tyson với lấy một khúc củi từ một

           đống gần đó, bỏ vào đống lửa. Khói bốc lên một lúc rồi lửa bắt đầu bén.

               Mình di di mấy ngón tay xuống lớp cát mát lạnh. Mấy chục người đang

           tập trung xung quanh mỗi đống lửa, nhưng mình vẫn không thấy Josh và
           Syney đâu cả. Suốt từ lúc nãy đến giờ mình quan sát thấy hết cặp này đến

           cặp nọ tách nhóm đi vào trong rừng. Cứ tưởng tượng cảnh Josh ở đấy với

           Sydney là lòng mình thắt lại.

               Mình đưa mắt nhìn mông lung về phía bãi biển công cộng bên kia bờ. Khi

           Kellan và mình ở đó ngày hôm nọ, mình đã trông thấy ngôi nhà trong tương

           lai của Josh và Sydney ở đâu đó bên bờ bên này. Có thể chỉ cách bãi biển
           một quãng ngắn. Đáng buồn thay, lại có cái buổi đốt lửa mừng kia. Đêm nay,

           Josh sẽ bắt đầu biến mất vào cái tương lai, nơi duy nhất cậu ấy và mình vẫn

           còn là bạn là trên Internet.

               Mình  trông  thấy  Graham  ngồi  bên  đống  lửa  gần  đấy,  nướng  thục  quỳ

           bằng một cái que dài. Khi Graham rút cái que ra khỏi đống lửa, cậu ấy bắt

           gặp mình đang nhìn cậu ấy. Cậu ấy vẫy tay và mình gật đầu đáp lại.

               “Nó kia kìa!” Tyson chỉ tay về phía bãi biển.

               Mình nhìn theo hướng Tyson chỉ. Cách hai đống lửa, mình trông thấy
           Josh. Josh ngồi cùng Sydney và đám bạn của con bé trên một khúc gỗ to.

           Josh nhìn chăm chăm vào đống lửa, hai tay đút vào túi áo.

               “Josh!” Tyson gọi lớn.


               Mình ngồi thu đầu gối lên ngực nói khẽ: “Thôi đừng gọi.”

               “Không muốn làm phiền nó à?” Tyson nói. “Nói thật nhé, nếu nó cứ làm

           lơ bọn mình như thế này, chắc tớ phải đá đít nó quá.”

               Kellan đặt tay lên lưng mình, chầm chậm xoa. “Josh!” Tyson lại réo.

               Josh ngẩng lên một chút nhưng chỉ nhìn bâng quơ về phía hồ. Sydney
           đang nói chuyện với một đứa bạn. Mình nghĩ là Shana Roy, nhưng mình chỉ
   251   252   253   254   255   256   257   258   259   260   261