Page 267 - Chạm vào tương lai
P. 267

dượng Martin về, nhưng nó lại đỗ xịch trước nhà Josh, đèn pha lấp loáng vào

           cửa sổ nhà mình.

               Mình không cần nhìn ra ngoài cũng biết đó là xe của Sydney. Có thể ngay

           lúc này con bé đang chồm người qua, hôn lên má Josh. Nếu con bé chồm lên
           một lần nữa, cậu ấy sẽ quay lại, chạm môi cậu ấy vào môi cô bạn đó.

               Mình không hề muốn khóc, nhưng nước mắt bỗng tuôn rơi.

               Mình khóc vì Josh đằng nào cũng sẽ cưới Sydney, hai người sẽ sống hạnh

           phúc bên nhau. Và có lẽ mình cũng có một cuộc sống tạm ổn, nhưng mình sẽ

           không khi nào gặp được một người như Josh. Josh dễ mến và tử tế, và cậu ấy

           hiểu mình hơn ai hết. Cậu ấy biết con người thật của mình, và cậu ấy quý

           mình vì chính con người mình. Josh là… Josh. Và giờ thì cậu ấy đã xa mãi.

               Mình vùi mặt vào gối. Tan nát cõi lòng là thế này đây.
   262   263   264   265   266   267   268   269   270   271   272