Page 268 - Chạm vào tương lai
P. 268

64



                                                        JOSH




              "V   ề đến nhà rồi hãy tắt máy nhé,” tôi dặn. “Có thể máy sẽ không chịu nổ


           lần nữa đâu đấy.”

               Graham rụt tay khỏi bộ phận đánh lửa. “Ừ.”

               Buổi đốt lửa mừng đã tàn, tôi hỏi vài đứa để đi nhờ xe về nhưng đứa nào

           cũng đi tiệc tùng tiếp. Rồi tôi thấy Graham Wilde đang cố khởi động bằng
           cách đẩy xe. Tôi giúp cậu ta móc sợi dây cáp nên cậu ta cho tôi đi nhờ về

           nhà.

               Khi tôi mở cánh cửa phụ, bước lên xe, Graham nói: “Cho tớ gửi lời chào

           Emma nhé.”

               Tôi tựa cánh tay lên cửa sổ để mở. “Tớ hỏi cậu một câu được không? Khi

           hai cậu còn cặp với nhau ấy, cậu có thực sự thích cô ấy không?”

               Đèn pha tự nhiên lịm tắt, cậu ta vỗ vỗ vào chân ga, đèn sáng trở lại. “Cậu

           là bạn thân của cô ấy, đúng không?”

               “Ừ,” tôi nói.

               “Tớ thích cô ấy chứ,” cậu ta nói. “Nhưng hai đứa tớ không đứa nào muốn

           nghiêm túc cả. Chỉ cho vui thôi.”

               Tôi  nhìn  lảng  sang  hướng  khác  một  thoáng.  Trong  đầu  tôi  vẫn  còn

           nguyên hình ảnh cậu ta sờ soạng Emma ở băng ghế dự bị.

               “Emma tuyệt lắm,” Graham nói. “Nếu tớ muốn lâu dài, Emma sẽ là lựa

           chọn đầu tiên.”

               Đèn pha lại yếu đi, và tôi dịch ra xa khỏi xe, Graham cài số lùi và phóng

           đi, vẫy vẫy tay qua cửa sổ xe.

               Khi tôi mở cửa trước, bố mẹ đang đọc báo, vờ như không hề đợi tôi.

               “Không phải tiếng xe của Sydney hả?” Bố nói. “Không ạ,” tôi nói, rồi đi

           lên phòng.

               * * *
   263   264   265   266   267   268   269   270   271   272   273