Page 272 - Chạm vào tương lai
P. 272

Xe tải của Tyson đậu ở lề đường và cậu ta đã ngồi sẵn trên ghế lái. Kellan

           ngồi bên cạnh, còn Josh đang đứng bên ngoài giữ cửa cho mình.

               Cậu ấy cười tinh quái khi mình lên xe.

               “Sẽ chật đấy,” Tyson nói.


               Josh leo lên ngồi bên cạnh mình, nhưng cửa không đóng được.

               “Cậu ngồi nép vào chút nữa đi,” Kellan bảo.

               Mình nhích về phía Kellan, sát nhất có thể. Josh ép sát vào người mình.
           Khi cậu ấy đóng cửa, Tyson dận ga và xe chạy vọt đi. Josh nới lỏng dây an

           toàn trước khi đưa nó cho mình. Mình quàng ngang qua lòng hai đứa và cài

           khóa.

               “Đi đâu đây?” Josh hỏi.

               Cậu  ấy  có  liên  quan  gì  đến  vụ  này  không  nhỉ?  Mình  liếc  qua  Kellan,

           nhưng nó cứ nhìn đằng trước cười cười.

               “Bọn mình bây giờ chỉ cần một thứ thôi,” Tyson nói. Cậu ta và Kellan

           vung nắm tay lên, hét vang: “GoodTimez!”

               * * *

               Mình chưa bao giờ đến GoodTimez vào giờ này, không gian im ắng đến

           lạ lùng. Tyson nhập mã an toàn vào cửa và bật vài bóng đèn lên. Ơn trời, cậu

           ta không mở nhạc disco.

               Vài phút sau, Tyson và Kellan tranh nhau chơi trò Pac- Man. Kellan đang

           giữ rịt cần điều khiển, miệng hét vang: “Đi chết đi, mấy con ma này!” mỗi
           lần nó bị ăn một viên đạn. Nó đang mặc áo ấm của Josh, nhưng mình sẽ

           không hỏi xem nó có thấy gì trong túi không. Mình sẽ xem đó là một tín hiệu

           tốt nếu cái đó vẫn còn nguyên trong túi.

               Mình đi ra khỏi cửa hàng điện tử và ngồi xuống một chiếc bàn ăn. Sau

           một chút, Josh đến ngồi phía đối diện với mình. “Mình có mấy đứa bạn kì

           cục thật.”

               “Ừ,” mình nói. “Nhưng Tyson kì hơn.”

               “Nói cho cậu biết điều này,” cậu ấy nói. “Tớ có cảm giác ý tưởng bắt cóc

           là của Kellan.”

               “Cậu cũng phải lẻn ra khỏi nhà à?”
   267   268   269   270   271   272   273   274   275   276   277