Page 275 - Chạm vào tương lai
P. 275

66



                                                        JOSH




              S  uốt cả tuần, tôi biết từng chút từng chút một tương lai của mình, và tôi


           cũng đã tự hỏi những hành động hiện tại ảnh hưởng như thế nào đến mình

           mười lăm năm sau. Nhưng khi Emma chạm ngón út của em vào tay tôi, tôi
           chỉ nghĩ đến hiện tại thôi.

               Nếu tôi rụt tay lại, tôi biết Emma sẽ xem như đấy chỉ là một sự tình cờ.

           Nhưng tôi không muốn như vậy. Nên tôi khẽ chạm ngón út của mình lên

           ngón út của em. Khi không thấy em rụt tay lại, tôi lấn tới. Tôi nắm trọn tay

           em trong tay tôi.

               “Muốn xem gì không?” Kellan với lấy bàn tay của Tyson rồi mở lòng bàn

           tay ra, rê ngón trỏ xuống cổ tay. “Đây là đường công danh của cậu này.”

               “Đường công danh?” Tyson nói. “Thế đường tình cảm của tớ đâu? Cho tớ
           xem gì đó thật sexy đi nào, cô em!”


               Kellan buông tay nó ra. “Vô vọng rồi.”

               Emma bật cười, rồi em xoay bàn tay lại, đan mấy ngón tay vào tay tôi.
           Tôi thấy lúng túng.


               “Hai cái người này sao im lặng thế?” Kellan nói. Nó nhìn tôi và Emma
           với ánh mắt soi mói. “Các cậu đang bày mưu tính kế trả thù vụ bắt cóc này

           đấy à?”

               Làm gì có.

               “Này!” Tyson nói. Nó giơ cả hai tay ra khỏi nhà bóng. “Shh… nghe này.

           Nếu cậu nào hiểu được ngôn ngữ của dạ dày thì cho tớ biết nó muốn nói gì

           nhé.”

               Cả ba kiên nhẫn đợi cho đến khi dạ dày nó sôi lên. “Thôi,” nó nói. “Dễ

           quá. Tớ chết đói rồi đây.”

               Kellan bấu lấy chỗ lưới bao quanh nhà bóng đứng lên.

               “Bọn mình có thể tấn công vào nhà bếp phía sau.”

               Emma cúi người xuống cho đến khi những trái bóng chạm cằm em.
   270   271   272   273   274   275   276   277