Page 277 - Chạm vào tương lai
P. 277

em đang đặt lên bụng. Tôi mất thăng bằng và lún vào nhà bóng sâu hơn một

           chút.

               “Tớ thấy vui vì giờ Facebook không còn nữa,” Emma nói. “Tớ ghét phải

           suốt ngày bị ám ảnh về những thứ tớ không muốn về tương lai của mình.”

               “Tốt hơn hết là tập trung vào điều cậu muốn ấy,” tôi nói.

               Môi em hé cười: “Tớ bắt đầu thấy được rồi.”

               “Nhưng tớ muốn biết,” tôi nói, ghé sát hơn vào em, “điều này sẽ thay đổi

           thứ gì.”

               Tôi cảm thấy hơi thở của em phả lên môi mình khi hai đứa cùng thì thầm:

           “Hy vọng là mọi thứ.”
   272   273   274   275   276   277