Page 32 - Chạm vào tương lai
P. 32
6
JOSH
K hi đang nặn kem ra bàn chải tôi nghe tiếng Emma đóng cửa xe và khởi
động máy. Sáng nay thức dậy tôi nghĩ bụng sẽ đi nhờ xe em để hai đứa có cơ
hội nói chuyện, nhưng tốt hơn hết là tôi nên giữ khoảng cách. Sự khước từ
bao giờ cũng gây tổn thương, mà sự khước từ ấy lại đến từ người bạn thân
nhất thì không gì tổn thương hơn.
Emma tắt máy. Tôi nhìn ra cửa sổ. Em đang xăm xăm đi trở vào nhà. Cửa
sổ phòng ngủ của em đối diện với cửa sổ phòng tắm trên lầu nhà tôi, nên tôi
có thể trông thấy em lôi hộp đàn saxophone ra khỏi tủ đồ. Lúc nhỏ tôi
thường viết mấy mẩu tin bằng bút dạ rồi đứng ở cửa sổ này giơ lên cho
Emma đọc bằng chiếc ống nhòm màu hồng. Tôi vẫn còn giữ cái hộp đựng
mấy mẩu tin đó trên bàn trong phòng, nhưng tôi chắc là em đã bán cái ống
nhòm ở một trong những buổi bán đồ nhà không dùng nữa nào đó như cách
gia đình Nelson vẫn thường làm.
Tôi súc miệng rồi nhổ đi, nghe Emma khởi động lại máy. Vài giây sau, nó
lại tắt. Lần này, em đóng cửa cái rầm. Tôi thấy tội nghiệp cho Emma, nhưng
không nhịn được cười. Em tin vào những gì bọn tôi đọc được trên máy tính
là cuộc sống của em mười lăm năm sau. Cho dù tôi muốn tin một điều như
thế là có thật thì một trong hai đứa bọn tôi cũng cần giữ thái độ hoài nghi.
Tôi đóng vòi nước nhìn ra bên ngoài. Cái cốp xe của Emma đang mở
tung và em ném đôi giày thể thao màu bạc lên trên cái hộp đàn saxophone.
Em dập mạnh cốp xe xuống nhưng nó lại nảy bật trở lên ngay khi em vừa
quay đi.
* * *
Tôi gõ cửa sổ bên ghế phụ: “Tớ đi nhờ được không?” Em chồm người
qua mở cửa. Tôi cúi người, leo lên xe, một điều mà lần đầu tiên tôi làm từ
khi Emma có bằng lái.
Tôi chỉnh lại chiếc ván trượt giữa hai đầu gối rồi khóa giây đeo an toàn.

